RSS

About

Chào mừng các bạn đến với
Blog Kiều Hạnh
Chúc các bạn vui vẻ!

Blog Radio 236: Tôi viết nỗi đau lên cát (P1)


Lá thư trong tuần: Bài luận văn cuộc đời

 

 

  • Truyện ngắn: Tôi viết nỗi đau lên cát (P1)

Bóng anh bước đi trên con đường phía trước, xe tôi cũng đi chầm chậm lại,
không gọi, tôi dắt xe theo sau anh. Cái dáng đi của anh dường như có chút gì đó đau khổ lắm, giống như người ta không còn gì để mất thêm được nữa, tôi đứng lại và nhìn anh bước những bước rời rạc, nặng nề. Đường gần hồ, gió tốc lên từng hồi, chiếc khăn tôi đang quàng bỗng thấy không đủ ấm mặc dù nó được đan bởi những sợi len gấp đôi. Tôi thả hồn theo những bước chân anh.

Như có linh cảm anh quay người lại, tôi  nhìn anh, gần lắm mà cũng như xa xôi lắm. Chỉ đến khi tiến lại thật gần, tôi mới cất lời: "Sao anh không đứng đó chờ em? ".

Ánh mắt ấy vẫn hướng về phía tôi như vô hồn, trả lời một câu quen thuộc: "Anh không biết nữa!".

Anh đứng yên ngoan ngoãn như 1 đứa trẻ để tôi kéo khoá áo khoác của anh lên cho gió khỏi len vào, tháo vội chiếc khăn mình đang quàng quấn lên cổ anh. Anh lấy tay hất chiếc khăn ra, vùng vằng như một đứa trẻ: "Không! Chiếc khăn này đâu thuộc về anh, em hãy đeo cho anh ta đi!" - Rồi anh bỏ mặc tôi đứng ở đó, anh lại đi tiếp về phía trước với đôi chân mỏi mệt.

Tôi đứng đó run rẩy vì những cơn gió của màn đêm lạnh giá, gió thúc vào người từng đợt, tôi chỉ biết nhìn theo cái dáng to béo ấy.

"Hoàng Tử An, anh đứng lại"

Nhưng anh không nghe, anh cứ đi, đi đến lối rẽ con đường ngày xưa chúng tôi vẫn đứng , anh dừng lại. Tôi lại tiến lại gần "Có chuyện gì thì anh nói đi".

- Hãy trả lời anh và phải hứa là em sẽ nói thật!

- Chuyện gì?

- Em hứa đi! - anh nói như van xin tôi.

- Vâng.

- Emmmm hạnh phúc chứ?

- Vâng

- Thật sự là hạnh phúc chứ?

- Uhm..

- Vậy là được rồi. Anh chỉ cần nghe thế thôi.

Tôi im lặng.

"Anh nghĩ anh ta sẽ đem lại hạnh phúc cho em hơn anh. Yêu anh, em sẽ khổ lắm. Em hãy sống cho riêng mình đi. Đừng sống vì anh nữa! Sẽ chỉ đem lại đau khổ cho em thôi"

-Uhm!

Sao anh nghĩ anh ấy tốt hơn anh?

. . . . Im lặng nhấn chìm màn đêm đen tối đến nghẹt thở.

- Anh điều tra về anh ấy?

- Không!

. . .

-  Anh sẽ dằn vặt bản thân mình đến suốt đời nếu như em không hạnh phúc. Anh sẽ không phá vỡ hạnh phúc của em nữa đâu. Hãy hứa với anh là em sẽ luôn hạnh phúc đi.

- Hạnh phúc của em không cần anh lo. Anh lại bỏ em đi với người con gái khác khi chúng ta chỉ còn sáu tháng nữa là kết hôn. Anh phản bội em  như thế là đủ lắm rồi.

- Anh xin lỗi.

- Điều gì nữa đây?

- Anh chỉ là 1 kẻ hèn nhát . Anh luôn làm em phải khổ. Anh có quá nhiều ràng buộc, anh không thể sống cho riêng mình.

Tôi ngước mắt nhìn anh, tôi thậm chí không hiểu chuyện gì đang xảy ra, đôi mắt ấy đang ứa ra những giọt nước mắt tuyệt vọng và đau khổ, chúng trào ra như một cơn lũ, lần đầu tiên trong đời tôi thấy nước mắt của một người đàn ông.


Trong tâm trí tôi, anh chỉ là một người yêu vô bờ bến, nhưng nếu đã ra đi thì lạnh lùng như một tảng băng, thậm chí còn gây ra cho đối phương những nỗi đau không thể đoán định trước, họ không dám tin rằng một người đàn ông dịu dàng đến vô cùng mà họ biết trước đó, lại là một kẻ đối xử tồi tệ với họ tệ bạc hơn tất cả những gã tồi tệ trong đời, họ cũng không thể tin nổi đó vẫn chỉ là một con người ấy. Nếu như trước đó họ được nâng niu, chăm sóc như một thiên thần, được cung phụng như một nàng công chúa, cuộc sống giống như thiên đường trên trần gian thì chỉ cần anh bị một bóng hồng khác làm ngả nghiêng thì anh sẽ sẵn sàng đối xử với họ không bằng 1 con kiến, là một thứ gì đó vô giá trị, không cần biết cảm xúc của họ như thế nào, họ đau khổ ra sao, nước mắt dù có chảy thành sông, thậm chí là biển cả thì cũng không có ý nghĩa, không thể khiến anh bận lòng, không thể khiến anh cảm thấy tội lỗi mà dừng lại. Chỉ biết là khi anh đã chắc chắn lấy được tình cảm của một cô nàng khác anh thích thì anh sẽ tìm cách làm cho đối phương kia phải thật đau, phải thật hận, càng hận anh sẽ càng tốt, vì như vậy cô nàng ấy sẽ không bao giờ muốn thấy mặt anh ở trên đời, cô ta sẽ tự động mà rời xa cuộc đời anh. Đó cũng là cách anh tránh được rắc rối, cô ta sẽ không làm phiền anh nữa, như vậy thì anh sẽ không phải lo lắng  khi cầm tay một cô nàng mới tung tăng, cười đùa trên phố. Cũng bởi cung cách đối xử một trời một vực như vậy nên khiến người ta phải bàng hoàng.

Tôi từng nghĩ mình là kẻ hạnh phúc nhất trên thế gian này khi có một người yêu thương mình như thế, anh lúc nào cũng hết lòng vì tôi, anh cho tôi cảm giác anh yêu tôi còn hơn chính bản thân mình. Cô bé với đôi mắt mơ mộng luôn nhìn cuộc sống màu hồng, tìm được một người sẵn sàng xả thân vì mình trong cuộc đời này thì thử hỏi còn điều gì mong ước hơn? Khi đó nếu phải chết vì người đó thì cũng  cam tâm tình nguyện.

Đó là thứ cảm xúc đầu tiên anh mang đến, trong khi tôi vẫn còn lâng lâng trên mây với những yêu thương chất đầy, thì cũng là lúc chúng tôi phải xa nhau. Trước khi lên đường đi du học anh luôn tỏ ra lo lắng: "Đừng có mà xa mặt cách lòng nhé. Anh sẽ không sống nổi nếu thiếu em đâu".

Tôi cảm động với những lời dường như rất thật lòng ấy.

Nhưng tôi đâu có biết rằng, chỉ vài hôm sau thôi anh đã có được trái tim người đẹp ở một đất nước mới. Anh thay đổi thái độ, không còn ngồi hàng giờ chờ tôi đi học về để online, không còn cuống lên gọi điện mỗi khi không thấy tôi đâu cả. Mối quan tâm của anh ngày càng thưa dần, những cuộc điện thoại anh nghe chỉ như miễn cưỡng và sợ ai đó phát hiện. Anh trốn chạy không dám đối diện, anh khiến tôi lo lắng tột độ và muốn bay ngay sang đó để xem chuyện gì xảy ra khi anh nói anh đang gặp rắc rối và anh muốn được một mình. Tôi ngây thơ, ngu ngốc làm sao, anh nào có chuyện gì, chỉ là anh đang bận lấy lòng người đẹp, chỉ là anh lại đang làm những điều rất điên rồ khiến cho những cô gái  lãng mạn phải xiêu lòng, để khối kẻ  nhìn vào ghen tị vì không có diễm phúc ấy.
Tôi vẫn đi tìm câu hỏi tại sao và chảy hết nước mắt. .

Phải nói rằng anh có biệt tài làm người khác phải điêu đứng. Những thứ anh làm không thể nói là giả dối, nếu như chỉ có lời nói thôi thì người ta sẽ nghĩ chẳng qua anh chỉ là 1 kẻ dẻo mép, biết nói những lời có cánh, những cô nàng nhẹ dạ cả tin và ngốc nghếch mới yêu anh sâu sắc và điên cuồng đến vậy. Anh sẵn sàng làm mọi thứ vì người đó một cách can tâm tình nguyện.

Anh sẵn  sàng vượt hàng nghìn cây số để chỉ gặp người yêu trong 1 chốc, nếu như bị cấm đoán anh sẽ sẵn sàng trốn mẹ khi trời còn chưa sáng để bắt chuyến xe sớm nhất đi xuống thăm. Nếu ở trong bệnh viện, anh sẽ thức trắng đêm để canh cái dây truyền nước, khi không thể thức được nữa anh  sẽ ngồi gật gù trên ghế nhưng bàn tay thì vẫn nắm chặt không buông. Là khi dù làm gì đó thật vất vả, dù có xách túi hàng nặng đến mấy, dù cho mồ hôi có chảy túa ra thành từng dòng thì anh  cũng nhất định không cần đỡ, anh vẫn cười mà nói rằng anh không mệt đâu.

Là người mà có thể vì bạn mà dám tiêu hết những đồng tiền cuối cùng còn xót lại trong ví. Là lúc anh cõng trên lưng một đoạn đường dài nhưng nếu không đòi xuống thì anh vẫn gắng sức bước đi những bước chầm chậm và kể về một câu chuyện cười khiến cho họ phải cười nắc nẻ. Là thậm chí anh có thể đứng ngoài cổng nhà cô gái chờ đến vài tiếng đồng hồ để mong cô ấy xuống và làm cô ấy thôi giận. Là khi món quà của anh là những lọ sơn móng tay được gửi về từ một nơi rất xa chỉ vì biết cô ấy mê mẩn với mấy thứ màu sắc ấy, là lúc anh vào nhà ăn cơm và lao vào giúp rửa bát, còn cô thì cứ ôm anh mà hát ngập tràn vì niềm hạnh phúc nhỏ nhoi nhưng lại vô cùng ấn tượng. . .
blog radio 236


Anh là thế, khi nào cũng tận tình, chu đáo, quan tâm tới người yêu thì không còn gì có thể tốt hơn được nữa. Ánh mắt anh nhìn thì không còn gì say đắm và dịu dàng hơn.

Đến khi anh muốn ngừng lại thì dứt một phát là đứt. Kẻ kia bị bất ngờ đau thương đến cùng cực.

Vấn đề của anh là, anh không hề có một khoảng trống để dừng lại suy nghĩ, anh yêu không ngừng nghỉ. Anh luôn ở thế an toàn và luôn có những kế hoạch thật hoàn hảo.

Tôi đang  miên man với những ý nghĩ đó về anh thì bị tiếng anh gọi kéo tôi về thực tại.

- Em  sao vậy?

- Khi nào thì anh mới dừng lại đây?   Đôi mắt tôi đã bắt đầu mọng nước

- Ý em là sao?

- Chẳng thể trách được ai. Chính anh mới là kẻ lừa dối em và cô ấy. Đến khi anh quay lại tìm em, anh nói đó là 1 cơn say nắng, ở nơi ấy anh luôn sát bên họ 24/24 vậy mà anh sẵn sàng phủi đi tất cả chỉ để  làm vừa lòng em. Vậy thì em cũng có thể từng là một cơn say nắng của anh khi anh nói với một cô  khác.

- Anh biết là em sẽ nói vậy mà.

blog radio 236

Rồi đến khi chúng ta thậm chí còn chưa thực sự quay lại, mọi thứ mới chỉ là giai đoạn thử thách, anh mới đi làm đã siêu lòng 1 người khác và đổ hết tội lỗi lên đầu em, em không phá những thứ anh xây, em không làm gì có lỗi phải hổ thẹn với lương tâm cả. Anh đa tình thì anh cứ nhận thế đi, chứ đừng tìm lí do chút hết tội lỗi cho em và rồi dựa vào cái cớ đó để ra đi hiên ngang mà khiến em phải day dứt.

- Anh đã rất đau khổ, anh xin lỗi.

- Không phải cứ làm người khác đau lòng xong là nói câu xin lỗi là được đâu.

Tôi cảm thấy phẫn nộ đến cùng cực, vừa nói mà như muốn trào nước mắt.

- Anh không quên em một phút giây nào cả. Những bức ảnh của em anh vẫn còn giữ. Những kỉ niệm về em anh cũng chưa từng quên. Anh có nỗi khổ tâm của anh mà em không thể biết.

- Cứ cho là như thế đi. Nỗi khổ tâm của anh là anh rất hay bị say nắng chứ gì? Anh hãy đốt hết những thứ đó đi.

. . . . Hơi lạnh cứ lan vào không khí, giá rét cứ nhích lại gần tôi, một ít mưa phùn ngấm vào áo, cái lạnh dường như càng lúc càng thêm se sắt. Con đường bỗng như nhỏ lại nhưng dường như  cũng đang cố vươn dài thêm ra .

- Cô bé ấy thế nào?

- Thua xa em.

- Và. . . ?

- Chỉ có nhìn thấy em . . .

- Ha ha, vẫn cái giọng điệu cũ. Xin anh tha cho em đi. Em hết tin anh rồi, anh làm tan nát trái tim em biết bao nhiêu lần anh có biết không?

-Em à, anh. . . .

Không để anh nói tiếp lời, tôi hét lên với anh!.

- Anh đi đi, tôi hận anh, căm ghét anh. Tôi đã phải đấu tranh giữ sự sống và cái chết để giờ tôi mới được như thế này. Anh còn muốn tôi phải thế nào nữa. Tôi không muốn chết bởi vì tôi không cam tâm nhìn mẹ tôi chảy nước mắt khi  tôi ngất đi trên đường chỉ vì nghĩ quá nhiều về anh, nghĩ về những lần anh lừa dối tôi, nghĩ về lúc anh dắt tay người khác hạnh phúc trong khi tôi ngồi một góc trong bóng tối mà nức nở không ra tiếng vì sợ mẹ tôi nghe thấy. Có phải mỗi anh biết sống cho bố mẹ anh đâu.

- Hãy nghe anh nói. . . .

- Tôi không muốn nghe gì nữa. Anh đi đi. Hãy thật hạnh phúc vào, yêu người ta thật lòng đi.

Tôi bỏ đi, tôi sợ phút yếu lòng lắm, rõ ràng tôi vẫn còn yêu anh ta quá nhiều.
Cuộc sống chật hẹp này rút cuộc vẫn cần có những chuyến đi,  tôi kéo vali đi Singapore, một thế giới  nhỏ, bé nhỏ như tâm hồn đang bị dồn đau thương của tôi vậy , nhưng có lẽ nó sẽ giúp tôi tìm lại mình, tìm lại nụ cười ngày ấy, để sau này cuộc sống sẽ chỉ là những chuỗi ngày đáng sống. Nước mắt cứ tự nhiên mà có, chúng vẫn cứ ứa ra ở một góc khuất trên mỗi bước chân tôi đi, dù sao khi gặp lại anh tôi cũng đã đoán biết được chuyện gì sẽ xảy ra, tôi cũng từng muốn mình là một cái móng tay nhọn khiến anh phải day dứt vì tội đã làm bao nhiêu người phải yêu anh và rồi khiến họ  khốn khổ. Nhưng xem ra tôi không làm được, tôi dễ động lòng trắc ẩn, dễ mềm lòng khi chứng kiến ai phải van xin tôi. Nếu tôi khiến anh phải khốn khổ, chắc gì tôi đã cảm thấy dễ chịu và thanh thản. Có lúc tôi đã từng hận đấy, nhưng rồi tôi cũng không làm được cái điều đó, tôi yêu anh nhiều hơn cả hận. Đó chính là vấn đề của tôi, nó khiến tôi khổ sở, khiến nước mắt phải rơi mỗi ngày.

blog radio 236

 

Lúc này tôi chỉ muốn mình ở trong một ốc đảo yên tĩnh, không ai có thể với tới nỗi đau của tôi được nữa. Bình yên đang ở xa tôi quá.

Biển Singapore dịu êm như những nụ hôn nhẹ trong gió. Tôi muốn hét to cho lạc giọng trước biển, cho tan hết những hố sâu thương tổn, để những nắm tro tàn sẽ bay đi tơi tả, những kí ức không đốt được  sẽ chìm sâu ra tít ngoài kia, sẽ mất tích và đắm ở đó mãi mãi. Nhưng rồi tôi lại không làm thế, tôi ngẩn ngơ nhìn biển trong xanh và thả hồn của mình xuống tận sâu đáy đại dương. Gió thổi mái tóc rối tơi tả, gió hất tóc vào mặt như trêu đùa, tôi ngồi trên cát loay hoay viết những kí tự lạ lùng không đoán định, những hình thù xa lạ, có lẽ đó là những vết cắt chằng chịt của VẾT THƯƠNG LÒNG. Phải rồi, tôi sẽ chờ cho sóng biển cuốn hết đi, để lại một bờ cát dài phẳng mịn.

-Em đang làm gì vậy?

Một đôi giày đen bóng xuất hiện trước những kí tự của tôi. Người con trai với vẻ ngoài chín chắn, thành đạt nhìn tôi khó hiểu.

(Còn nữa…)
Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn của SweetBaby164

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Blog Radio 235: Yêu trên từng ngón tay!

  • Lá thư trong tuần: Có khi nào bạn cảm thấy…
Có khi nào bạn cảm thấy cuộc sống chỉ toàn ngõ cụt
Khi tình yêu bay đi mất
Khi sự nghiệp tiêu tan
Khi bạn cảm thấy mình bị bỏ rơi
Khi bạn thấy mọi người không tin tưởng bạn
Đã bao giờ bạn muốn từ bỏ cuộc sống
Vì bạn chỉ thấy nó toàn đắng cay
Vì nó tẻ nhạt với những chuỗi ngày sắp đặt
Vì bạn muốn chạy trốn áp lực
Vì bạn muốn quên…
Đã bao giờ bạn khóc
Giữa những vấp ngã của đường đời
Giữa con đường trải dài trong cô độc
Giữa những nỗi đau về thể xác và tâm hồn
Giữa thành công…
blog radio 235 yêu trên từng ngón tay

Bạn và tôi, trái tim vốn dĩ không phải là sắt đá, không ai có thể là thiên tài trong việc giấu cảm xúc của mình nên dù bạn có là một diễn viên xuất sắc thì sự nhạy cảm của những người yêu thương bạn vẫn có thể nhận ra…
Phía sau nụ cười là khoảng trống
Phía sau ánh sáng là vất vả lo toan
Phía sau vẻ ngoài mạnh mẽ, là đôi môi mím chặt để không bật khóc
Phía sau sự liều lĩnh và chai lỳ là một tâm hồn nhạy cảm
Cuộc sống vỗn dĩ chẳng là màu hồng như con người mơ ước, cũng chẳng toàn màu đen như hiện tại của bạn bây giờ. Người nghệ sỹ vẽ ra bức tranh đó chẳng phải là một thiên tài nên bức tranh của ông ta sẽ mãi chẳng là kiệt tác. Thế nên bạn đừng cầu mong sự hoàn hảo. Bạn không phải là người vẽ ra, nhưng là người nhìn nhận nên nó đẹp hay không tùy vào cách bạn cảm nhận mà thôi.
Ngày hôm nay, bạn nhìn nó với toàn gam tối và bạn thấy tâm trạng mình chán nản. Đừng vội cho rằng đó là ngõ cụt. Hãy nhắm mắt lại và nghỉ ngơi đi. Ngày mai, khi bình minh đến, mặt trời sẽ mang cho bạn những tia nắng. Sự ảm đạp sẽ thay thế bằng gam màu tươi sáng, sống động. Bạn sẽ được nếm hạnh phúc ngọt ngào. Vì vậy đừng vội buông tay khi bạn còn chưa biết ngày mai bởi vì, nếu mai là ngày tận thế, hôm này bạn vẫn còn một ngày để sống nên bạn hãy sống sao cho sau này có nhắm mắt xuôi tay cũng không hề ân hận.
Trên trận chiến mang tên cuộc đời, có những lúc bạn ở đỉnh cao của danh vọng. Khi đó, xin hãy nhớ đã có thời mình như một tên lính quèn, lê lết thân xác đầy vết thương đi trong đoàn quân bại trận. Và khi bạn giống như cái xác không hồn vì buồn đau, vì mệt mỏi, chẳng còn thiết tha gì cuộc sống. Xin hãy nhớ những phút giây hạnh phúc, những kỷ niệm… để nó có thể làm dịu cái đầu đang nóng của bạn, để bạn có thêm nghị lực để đừng lên.
Đừng buồn khi ai đó bỏ rơi bạn vì đó chẳng phải là người yêu quý bạn thật lòng.
Đừng buồn khi bạn bị đuổi việc vì đó là một cơ hội để bạn tìm một công việc tốt hơn.
Đừng buồn khi nỗ lực của bạn không được đền đáp vì khi bạn cố gắng,bạn đã cho mình biết rằng không có gì là không thể.
Nhưng mọi lời khuyên đều chỉ là lý thuyết, nếu không có sự cộng tác nhiệt tình của bạn. Tạo hóa sinh ra con người nhưng không thể điều khiển trí tuệ, ý nghĩ và đặc biệt là tình cảm nên hãy sống thật với con người mình bạn nhé.
Đừng sợ bất cứ điều gì, vì bên cạnh bạn luôn có những bờ vai để bạn dựa vào những lúc chông chênh…
Hãy mở to đôi mắt và nhìn vào thực tại
Mở rộng vòng tay để đón nhận yêu thương
Im lặng, lắng nghe và chờ đợi
Rồi bạn sẽ nhận ra cuộc đời này đáng để quý trọng,yêu thương
Hãy thay đổi để lớn lên bạn nhé!
  • Gửi từ email Tròn Vo
 blog radio 235 yêu trên từng ngón tay

  • Truyện ngắn: "Yêu"... trên từng ngón tay
Người ta vẫn bảo nếu hai người đã yêu nhau thật sự thì bất kỳ hành vi thân thiết nào cũng đều có thể hiểu là họ đang làm tình. Tôi không tin điều đó vì nghe nó mang tính trừu tượng sến, bởi tôi đã từng trải qua và cũng đã từng chia tay, chỉ đơn giản là vậy thôi!
Và  rồi cho đến một lần tôi tình cờ vào viện thăm một người bạn thân vừa cắt bỏ khối u trong người ra. Trong khuôn viên bệnh viện của một buổi cuối chiều trong lành và nó yên tĩnh đến mức người ta vẫn có thể nghe được tiếng tách mình của chiếc lá vàng trên cây đang nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất.
- Nó nhẹ nhàng rơi và nằm yên mình xuống mặt đất, rồi vài ngày sau sẽ phân hủy, thấm vào đất để làm nguồn dinh dưỡng cho cây sản sinh ra những chiếc lá non khác.
Bạn tôi nói vậy và tôi phì cười bảo:-May mà  mày mới chỉ bị khối u lành trong người, chứ dại mồm mày mà bị ung thư gì  gì đó hoặc khối u ác tính chắc còn triết gia nữa.
Bạn tôi cũng bật cười trước câu đùa của tôi nhưng trong ánh mắt bạn tôi bỗng ánh lên những tia đợm buồn, cái buồn mênh mông và đang xót thương những con người cùng nằm ở đây.
- Có lẽ cuộc sống khi mình rơi vào những thử thách như vậy thì mới thấy những gì trước đây mình đang có nó quý giá đến mức nào. Nhất là sức khỏe của chính mình. Đó, mày thử nhìn đôi trai gái đang ngồi hàng ghế đá đối diện kia xem.
Tôi ngước nhìn theo hướng tay bạn chỉ về phía đối diện. Trước mắt tôi đôi trai gái họ đang ngồi trên ghế đá, cô gái gục đầu lên vai chàng trai. Nét mặt cô gái trắng nhợt nhạt  mệt mỏi tuy nhiên, đó lại làm một khuôn mặt đẹp và phúc hậu đến lạ thường! Họ dựa vào vai nhau, không nói một câu nào và tôi để ý đôi bàn tay họ đang lòng vào nhau. Bàn tay thô ráp của chàng trai lòng vào bàn tay gầy guộc nhỏ nhắn của cô gái.
blog radio 235 yêu trên từng ngón tay

Bạn tôi khẽ thì thầm vào tai tôi:-Họ đang làm tình đó mày ạ!
Tôi trợn mắt hỏi lại:-Mày đùa hay nhỉ?
- Tao đâu đùa mày! Chiều nào sau giờ làm chàng trai đó cũng đến thăm cô gái, chiều nào họ cũng ngồi ở cái ghế đá đó, dựa vào nhau và hai bàn tay họ đan chặt vào nhau, không một lời trò chuyện. Hai bàn tay cứ xiết chặt để cảm nhận hết sự yêu thương về tinh thần và hơi ấm về xác thịt. Nếu đã yêu nhau thật sự thì không nhất thiết phải lên giường với nhau mới gọi là làm tình được.
Tôi vẫn ngồi quan sát đôi trai gái đối diện kia và quả thật họ vẫn không hề nói với nhau một lời nào. Cô gái vẫn điềm tĩnh dựa vào vai chàng trai, nét mặt mãn nguyện, đôi bàn tay họ vẫn xiết chặt vào nhau! Còn khuôn mặt chàng trai là những nết nhăn mệt mỏi, sự khổ đau bất lực khi nhìn sự sống của người mình yêu đang dần biết mất. Và bên tai tôi vang vẳng giọng kể của bạn mình.
- Họ yêu nhau ba năm về trước và đó là một tình yêu không lời khi họ phải dành thời gian cho sự nghiệp. Cả hai cùng nhau xây dựng công ty cho nó phát triển. Nghe nói cô gái đã ra sức làm việc cật lực để giúp chàng trai đó thực hiện giấc mơ mở một công ty chuyên cung cấp phần mềm để tạo ra sự gắn kết cho người Việt. Và khi sự thành công đến với họ, khi chàng trai đã trở thành doanh nhân trẻ thành đạt thì đó cũng là lúc cô gái ngã quỵ vì căn bệnh ung thu giai đoạn cuối.
Tôi chìm đắm vào lời kể của bạn và đôi mắt vẫn cứ ngước nhìn hai bàn tay đang đan chặt vào nhau. Hai bàn tay mê mẫn lạc vào thế giới nào đó chăng? Cái thế giới thánh thiện mà ở đó tình yêu sâu đậm đến mức họ chỉ cần chạm nhẹ vào nhau, ngước mắt nhìn nhau, hay chỉ là một cái nắm tay cũng khiến cho họ có cảm giác mãn nguyện hạnh phúc, cũng khiến cho họ cảm nhận hết sự yêu thương nồng cháy, chứ không nhất thiết phải lên giường với nhau. Nếu đó là một tình yêu thật sự chân thành! Bạn tôi kéo tôi về với thực tại bằng câu hỏi:-Mày có biết vì sao họ lại nắm tay nhau như vậy mãi không?
blog radio 235 yêu trên từng ngón tay

Tôi không nói gì mà chỉ lắc đầu, để  nghe bạn tôi kể tiếp.
- Vì đơn giản ngày xưa họ yêu nhau nhưng cả hai đều không dám thổ lộ. Chàng trai yêu, nhưng mãi cắm đầu vào công việc, còn cô gái yêu nhưng bởi mặc cảm về thân phận và cũng không muốn tình yêu của mình làm cản trở mơ ước của chàng trai. Tình yêu song phương chân thành trong im lặng, khi họ chỉ dám trao cho nhau những ánh mắt trìu mến, những cái chạm nhẹ vào nhau và đặc biệt là những cái nắm tay dấu giếm trước mặt mọi người. Chỉ đơn giản là vậy đó mày ạ!
Tôi khẽ buột miệng thì thầm như sợ phá  vỡ không khí tình yêu bình yên của đôi trai gái kia:-Uh chỉ đơn giản là vậy vì họ đã yêu nhau bằng trái tim, bằng tâm hồn luôn biết hy sinh cho người khác, chứ họ không yêu bằng dục vọng, bằng vẻ bề ngoài hào nhoáng. Có lẽ tao và mày là những kẻ thiếu diễm phúc như anh chàng kia mày ạ.
Bước ra khỏi bệnh viện, chiếc xe tôi lao vào dòng người  đông nghịt trên con đường tấp nập xe cộ. Có  lẽ tâm hồn tôi vẫn còn để ở bệnh viện, nơi đôi trai gái kia vẫn còn bên nhau, nơi thời gian như chỉ muốn rơi nhỏ giọt khi sự sống của cô gái chỉ tính bằng mỗi giờ mà thôi. Một câu chuyện tình kết thúc không có hậu như những bộ phim truyền hình Hàn Quốc chiếu nhan nhản trên Tivi, nhưng tôi vẫn thấy anh chàng kia thật may mắn khi đơn giản anh ta đã có được một tình yêu dù không trọn vẹn, song tình yêu ấy mới đích thực là tình yêu khi họ làm tình trên từng ngón tay!
  • Truyện ngắn của Trần Trà My

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Blog Radio 234: Lựa chọn

Blog Radio 

  • Lá thư trong tuần: Muộn thật rồi phải không anh?
Có bao giờ chính bản thân bạn từ chối cho mình một cơ hội làm lại tất cả từ đầu chưa? Bạn đã từ chối bản thân mình chọn một ngành học mình yêu thích chỉ vì ý kiến của ba mẹ… Hay từ chối một công việc làm tại một công ty mà bạn yêu thích chỉ vì mức lương không cao… .Hoặc từ chối yêu một người mới mà bạn yêu thương thật lòng… chỉ vì… mối tình 5 năm với người yêu hiện tại mà bạn đã thấy rạn nứt….
Có chăng tất cả là như bạn ngại bắt đầu trên một con đường mới. Có thể con đường mà bạn đang đi tuy  không thật nhiều hạnh phúc nhưng với bạn nó là an toàn. Bạn đang sợ con đường mới có thật nhiều sỏi đá, lắm gập ghềnh  mà bạn khó lòng vượt qua dù chỉ là trong suy nghĩ
Bạn đang ngại để bắt đầu lại?
Trễ rồi,
Tất cả có thật sự là quá trễ để bắt đầu lại?
Cô là một người con gái yếu đuối và nhỏ bé, nhỏ bé trong cả tình yêu. Cũng có thể vì thế mà tình yêu của cô không thể giữ chân được người con trai cô yêu… Đã có rất nhiều người con trai đi qua tình yêu của cô nhưng không ai đứng lại bên cô…lâu như anh ….
Đã là 5 năm rồi kể từ ngày anh mạnh dạn đến bên cô với mong muốn được chở che cho một bờ vai khỏi những ám ảnh của cuộc tình cũ hằng đêm, để không có một cô bé ngốc nào đi một mình trong những ngày mưa, để cho cô không phải gồng mình mạnh mẽ trước những bàn tán, xì xào của mọi ngưởi về những cuộc tình cô đã đi qua…. Cô cám ơn anh vì bàn tay anh đã nâng đỡ cuộc đời cô sau những ngày bão giông, vì anh đã hiểu những cuộc tình cô đã đi qua không chút oán trách,  không ghen tuông, không giận hờn. Cô đến bên anh vì tình yêu lẫn cả sự cảm ơn anh đã ở bên cô trong những ngày giông bão nhất của cuộc đời.
Cảm ơn anh khi đã hiểu rằng: Mối tình đầu của cô là một khoảng thời gian đẹp nhất nhưng ngắn ngủi. Tan vỡ không phải vì hai người trong cuộc hết yêu nhau mà chỉ vì lý do cô kém cỏi, không xứng đáng với một gia đình bề thế của người ta. Mẹ người ta đã nói như thế với cô... Những câu nói không quá tàn nhẫn và cay độc nhưng đủ để cô đứng lặng thầm nhìn người con trai ấy ra đi về một phương trời xa. Hành trang người con trai ấy mang theo là lòng oán giận cô khi chia tay mà không một lời giải thích. Chỉ đơn giản là “Mình kết thúc đi!” Còn cô chỉ biết ở lại. Lòng quặn đau…
Tình yêu đầu lìa xa đủ đau để cô trở thành một người khác. Những cuộc tình sau đến và đi nhanh đến nỗi cô không kịp cảm nhận mình đang yêu nữa. Không ai cho cô cảm giác an toàn.Và cũng đến lúc cô muốn dừng lại tất cả, cô không tin vào tình yêu cùa bất kỳ ai nữa, không một ai… Cho tới khi gặp anh.

 Anh
Không phải là một chàng trai hoàn hảo, không là mẫu người lý tưởng mà nhiều cô gái ao ước nhưng cũng không là quá tệ. Ngày anh gặp cô,  anh không thích cái kiểu” khinh đời” trước tuổi của cô và cả cái vẻ mạnh mẽ không đáng có ở một người con gái trẻ như cô. Và có lẽ là anh đã hiểu tại sao cô lại như thế sau khi biết được những tình yêu mà cô đã đi qua. Cô đã yêu thật nồng cháy, mãnh liệt nhưng những gì cô nhận lại…chỉ là nước mắt, là nỗi đau tận tim, là trong tình yêu, hạnh phúc không có tên cô… Đã thật khó để lôi cô ra khỏi bi kịch của tình yêu, để làm cho cô hiểu tình yêu không có tội, hãy mạnh dạn yêu lần nữa... Hãy để cho anh được yêu cô, hãy tin rằng anh sẽ không làm cô đau nữa đâu…
Rồi anh và cô đi bên nhau sau nhiều tháng ngày anh lặng thầm đi bên cô. Anh đã giúp đỡ cô vượt qua nhiều điều trong cuộc sống, vượt qua nhiều ngày nắng lẫn ngày mưa cũng đã đi qua mấy mùa bão về. Cô đã có những nụ cười mãn nguyện bên anh…Cô hiểu rằng mình không thật sự yêu anh nhiều như cái cách anh yêu cô. Nhưng cô tin thời gian sẽ giúp cho trái tim cô yêu anh thật nhiều... Ở bên anh, cô đã thấy mình thật hạnh phúc dù cho cái hạnh phúc đó mong manh lắm… Và cô sẽ chẳng nghĩ nhiều về hạnh phúc giữa anh và cô.
Cho tới khi cô gặp hắn, một người con trai xa lạ. Họ đã vô tình gặp nhau khi những yêu thương giữa cô và anh phai màu. Nhưng cô vẫn là của anh, vẫn đang là người anh yêu, hắn không thể làm con tim cô lỗi nhịp hạnh phúc bên anh. Hắn cũng như cô, họ yêu nhau mất rồi dù chỉ là trong ánh mắt vô tình bắt gặp.
Trong cô giờ đây là sự đối tranh, cô không thể yêu hắn, không thể làm anh đau, không thể hủy đi cái hạnh phúc mà 5 năm nay cô và anh đã có.
Cô bé ngốc ơi! Chỉ còn mấy tháng nữa là cô sẽ làm vợ anh mà, chỉ còn mấy tháng nữa, hạnh phúc đời cô là sẽ về bên anh. Cô luôn dặn lòng mình hãy luôn nhớ tới sợi dây rằng buộc giữa anh và cô. Đó là tình cảm của anh dành cho cô trong những ngày tháng cô đau khổ nhiều nhất. Đó là sự chấp thuận của hai bên gia đình cho một hôn lễ sắp diễn ra. Đó là vì cô không có quyền làm anh đau như cô đã từng đau…Tất cả đều không thể xóa nhòa. Cô vẫn hy vọng tất cả điều đó sẽ ngăn cản được trái tim cô đến bên hắn. Trái tim cô chỉ có thể dành cho anh mà thôi… Mãi mãi là như thế!
Hắn
Là người yêu cô thật lòng. Nhưng mắc một cái tội thật lớn, mà cả đời này hắn không có cơ hội sữa chữa: Đến sau một người. Khi tình cờ gặp cô, hắn tin mình đã tìm kiếm được hạnh phúc thật sự. Và hắn cũng hiểu rõ nỗi đau là như thế nào khi biết cô có ngưới yêu và vài tháng nữa anh ta sẽ là chồng cô.
Đau khổ, tuyệt vọng, hắn muốn chạy đến bên cô, muốn đem cô đi thật xa, đi khỏi những rằng buộc xung quanh cô: là anh - gia đình - và cả định kiến xã hội. Hắn sẽ nắm chặt bàn tay ấy không bao giờ buông….Hắn đã ngỏ lời yêu cô ngay cả khi biết câu trả lời sẽ chỉ là cái lắc đầu và những giọt nước mắt của cô:
“Em xin lỗi…Muộn rồi anh ah”…
Có định nghĩa nào về sự muộn trong tình yêu  hắn không biết chỉ biết rằng như thế là muộn rồi, ngay cả khi cô chưa lấy chồng…Hắn hiểu với một người từng đau khổ trong tình yêu như cô thì một sự bắt đầu mới với hắn là khó khăn. Nhưng khó khăn không đồng nghĩa với việc chúng ta chấp nhận từ bỏ… 5 năm cho một chuyện tình với anh, đối với cô là một ranh giới không thể bước qua để đến bên hắn. Trái tim cô đã biết sợ… sợ bắt đầu yêu hắn là làm nhiều người đau lòng, hụt hẫng, trong đó có anh, sợ mất đi cảm giác an toàn… sợ lại phải đi qua một cuộc tình….
Nhưng hắn biết phải làm sao đây khi có một ngày cô đã dựa lên bờ vai hắn:
“Anh hãy cứ thế này 1 giây thôi. Hãy để em một lần được yêu thương đúng nghĩa…Chỉ như thế này…1 lần thôi”.
Bất giác, giây phút đó hắn thấy cô nhỏ bé quá. Thấy thương yêu cô nhiều hơn, cô gái của hắn đã phải chịu thật nhiều đớn đau để rồi hắn, một thằng con trai, không thể làm gì được cho người mình yêu dù chỉ là cái ôm sẻ chia… Cô bé ngốc của hắn ơi! Sao chỉ duy nhất lần này hắn được ôm cô? Sao không phải là suốt đời này hả em? Sao số phận lại để anh ta đến với cô trước hắn? Sao không ai trong cô và hắn mạnh dạn sống thật với tình yêu của mình? Sao hắn không có thể làm cô hiểu con đường mới dẫu có khó khăn, sóng gió nhưng cô sẽ không cô đơn vì luôn có hắn ở bên cùng cô đi đến hạnh phúc đáng ra phải thuộc về cô?
Rõ ràng giữa cô và hắn đã có thật nhiều điều chi ở thì quá khứ. Tình yêu chưa bắt đầu của họ đã có quá nhiều câu”Ước gì!”; ”Gía gì”
Một ngày mưa. Tối muộn.  Cô nhắn tin cho hắn: “Đừng nên dây dưa nữa. Hãy kết thúc tất cả…. Ngày mai em đi lấy chồng rồi… Em đã hèn nhát để anh ở lại.. Cho em xin lỗi… Tất cả vì em sợ bắt đầu… Cũng vì tất cả đã muộn rồi anh ơi!”
  • Gửi từ email Cà phê mưa
blog radio 234
Truyện ngắn: Lựa chọn!
Bạn sẽ chọn ai giữa hai người : một người khiến bạn mệt mỏi và một người thì không.
Quỳnh có một cách chạy trốn kì quặc. Đó là về quê với bố mẹ sau mỗi cuộc tình thất bại . Quỳnh tin bố mẹ cô là người thích cô về nhất  vì căn nhà sẽ có thêm chút không khí vui tươi, nhộn nhịp khác hẳn với không khí ảm đạm thường ngày.
Thường thì mọi chuyện đều suôn sẻ từ lúc Quỳnh về đến lúc Quỳnh đi. Tức là bố mẹ sẽ không hỏi cô bất kì điều gì về chuyện tình yêu. Tuy nhiên, cô hiểu bố mẹ đã có tuổi, luôn mong được nhìn thấy cô lập gia đình.
Nhưng, mọi chuyện thay đổi nhiều từ khi Quỳnh bước qua tuổi 30. Mỗi lần cô về quê là được dịp bố mẹ hỏi bao giờ cưới. Phần mệt mỏi với chuyện tình của mình, phần mệt mỏi vì bố mẹ hỏi thăm suốt nên cô nói:
- Giờ thì bố mẹ cứ chỉ ai thì con gật . Vậy là con xong nghĩa vụ nhé! - Cô cười tinh nghịch nhưng có chút chất chứa gì đó nơi ánh mắt của cô.
Quỳnh tin bố mẹ cô sẽ thúc đẩy việc đó nhanh hết mức có thể. Đối tượng bố mẹ cô nhắm cho cô chính là con trai bạn của bố mẹ vì bố mẹ cô luôn muốn làm thông gia với bạn của bố mẹ cô. Ông bà đã trượt mất trường hợp của anh trai cô. Giờ Quỳnh đã gợi ý như vậy thì ông bà khó có thể để cô thoát .
Một hôm, Quỳnh nhận được thông báo của mẹ: “Cuối tuần về ra mắt!”. Quỳnh không hiểu ý bố mẹ muốn cô ra mắt bố mẹ chồng tương lai hay chồng tương lai nữa. À mà phải đổi là bố mẹ chồng sắp cưới và chồng sắp cưới của Quỳnh .
Quả thực là cực hình khi mà mẹ bắt Quỳnh chuẩn bị kĩ càng cho buổi hẹn. Nào quần áo, đầu tóc, trang điểm. Nếu là trước đây thì Quỳnh sẽ ăn mặc nhếch nhác nhất có thể rồi đến làm cho người ta sợ bỏ của chạy lấy người nhưng lần này thì Quỳnh cố gắng chuẩn bị cho ra dáng người lớn nghiêm túc.
Khi đến chỗ hẹn, chẳng mất nhiều thời gian để thấy chồng sắp cưới xuất hiện .
- Hóa ra là anh à? Anh cũng chấp nhận số phận giống em sao ?
- Nếu anh không chấp nhận thì anh đã không ăn mặc chỉnh chu và thể hiện cả bầu trời tư cách khi ngồi đây nói chuyện với em rồi! Anh nghĩ em cũng cá mè một lứa như anh thôi.
- Vâng, em cũng cá mè một lứa với anh!
Nói xong, hai anh em cùng cười phá lên. Cũng cần nói về anh một chút, anh là con trai út của bạn bố mẹ Quỳnh. Nói chung, điều kiện của anh khá ổn, như nhiều người thường nói là lựa chọn số một cho một người đàn ông của gia đình .
Kết thúc buổi gặp mặt, cô nói với anh :
- Dù sao từ giờ đến đám cưới còn hơn một năm nữa, ta hãy cứ tự do theo đuổi giấc mơ về một nửa của mình. Một năm sau, nếu không tìm được ai khác thì ta cưới.
- Anh đồng ý! Nhưng để các cụ ở nhà yên tâm thì ta sẽ hẹn hò giống như các cặp đôi khác.
- Được thôi! Giao kèo thế nhé!
Sau buổi gặp ấy, hai người gặp nhau đề, phải là hẹn hò và báo cáo thường kì cho bố mẹ biết là tình cảm vẫn phát triển tốt. Nhưng cả hai người đều không nói rõ “tình cảm đang phát triển tốt” là tình bạn chứ không phải tình yêu.
Họ luôn tôn trọng cuộc sống riêng của nhau, có thể hỏi về công việc nhưng không bao giờ hỏi chuyện tình cảm. Với tính cách của mình, Quỳnh đã yêu một người nhưng nó cũng chỉ là một mối tình đơn phương trong vô vọng.  Có nhiều lúc, Quỳnh đã linh cảm được rằng anh cũng yêu cô. Tuy nhiên, thái độ dửng dưng của anh lại làm Quỳnh nghĩ cô lầm.
blog radio 234
Kỉ niệm một năm hẹn hò, họ đi uống rượu. Tối đó, ngập ngụa trong hơi men, cô mới đủ can đảm hỏi Phương:
- Một năm qua, anh đã yêu ai chưa?
- Rồi, cô ấy đang ngồi cạnh anh đây này .
Quỳnh nghe mà tỉnh cả rượu.
- Anh đang nói thật hay nói đùa thế! Em chưa bao giờ thấy ai tỏ tình như anh đấy! Không có hoa, mà cũng chẳng có quỳ gối.
- Em chỉ được thấy mấy cảnh đó trong phim hoặc của mấy đứa teen. Anh băm nát, băm nhừ rồi, đâu lãng mạn được như mấy đứa đấy.
Chẳng để cô kịp nói thêm, anh nói tiếp :
- Nhìn cung cách của em, anh dám tin là đã có người đã bắt mất con tim vợ anh rồi! Giờ, em quay lại bắt anh chàng đó có khi vẫn còn kịp.
Quỳnh ngồi nghe Phương độc thoại một mình. Cô đang nghe và đang nghĩ.  Lấy anh thì có điểm gì không tốt ? Anh có sự nghiệp, có thể che chở cho cô nhưng bảo cô đấu tranh cho tình yêu của cô thì có gì là sai?  Cô nên chọn ai giữa hai người họ. Trọng là người khiến cô yêu điên dại, yêu Trọng là cả một cuộc phiêu lưu đầy cuốn hút nhưng chắc chắn, sẽ có lúc cô thấy mệt mỏi, muốn được dừng chân, muốn có một tổ ấm. Ai sẽ là người mang đến điều đó cho cô. Là Phương! Phương sẽ mang cho cô một tổ ấm thực sự. Bây giờ cô không yêu anh nhưng tình cảm là thứ có thể thay đổi. Làm cô yêu đâu có khó – một chút quan tâm, một chút an toàn… là quá đủ cho cô.
Lúc Phương quay lại nhìn thì Quỳnh gục xuống bàn nhậu từ bao giờ. Gọi một chiếc taxi, anh đưa cô về nhà. Anh ôm cô rất chặt chỉ vì anh sợ khi cô tỉnh dậy thì anh sẽ không được nhìn thấy cô nữa bởi lúc cô tỉnh giấc dễ có chuyện cô chạy ngay đi tìm người kia lắm ấy chứ!
Cả đêm ngồi thức trông Quỳnh, anh đã suy nghĩ nhiều. Phương hiểu cô đang quay cuồng giữa những lựa chọn. Đã từ lâu, anh yêu cô đủ nhiều để hiểu mỗi nhất cử nhất động của cô có ý nghĩa gì.  Lời khuyên cô quay về với người con trai kia làm anh đau đớn!
Vì gượng cười chúc phúc cho người mình yêu luôn là điều đau đớn nhất! Sẽ có người nói anh dại dột khi để cô đi như vậy – Vì yêu là phải đấu tranh hết sức mình cho tình yêu đó. Sẽ có những người khác khâm phục tình yêu của anh – vì yêu mà để cô đến bên người cô yêu .
Lúc cô tỉnh dậy vào buổi sáng hôm sau, cô hiểu là Phương đưa cô về. Trên chiếc bàn nhỏ là bữa sáng – đúng món cô thích – bánh mì kẹp và sữa đậu nành. Cô cười hạnh phúc khi nhìn thấy mảnh giấy đính kèm:
Vợ yêu!
Em đừng cười anh hay trách gì anh nhé! Vì đến cái độ tuổi băm nát, băm nhừ như anh, được vợ cưới mình là cả một niềm hạnh phúc lớn lao. Được thế là anh phải đồng ý ngay, cưới ngay không vợ đổi ý thì anh thành hàng tồn kho khó giải quyết, sẽ trở thành vấn đề nan giải gây đau đầu cho nhà sản xuất.
Nhưng mà, anh vẫn hơi tiêng tiếc hơn 30 năm độc thân của anh lắm! Vợ mở lượng khoan hồng cho anh được sống độc thân thêm 1 chút thời gian nữa thôi! Anh thề, anh hứa, anh đảm bảo là một tháng nữa anh sẽ khăn áo chỉnh tề, lễ vật đầy đủ đến rước em về cái chuồng chim cu của hai vợ chồng mình.
Yêu vợ! Chồng hư của vợ.
Tái bút : Chồng yêu vợ nhiều lắm!
Đọc bức thư của Phương để lại, cô phì cười suy nghĩ: “Xem ra chọn anh ấy là sự lựa chọn đúng đắn của mình. Được rồi! Vợ chờ chồng đến rước. Sai hẹn thì chết với vợ!”
blog radio 234
Chẳng quá khó cho Phương để biết được người Quỳnh yêu là ai và có một cái hẹn với Trọng.
Quán cà phê vắng đến nao lòng, đủ yên tĩnh cho hai người đàn ông ấy nói chuyện.
- Tôi hẹn anh ra đây có chút việc muốn nói.
- Anh nói đi.
- Anh có yêu Quỳnh không?
- Anh là ai mà có quyền hỏi tôi câu hỏi đó? Nó là chuyện riêng của tôi, đâu có can hệ đến anh!
- Cứ coi như là vì tôi muốn cô ấy hạnh phúc, chắc điều đó sẽ thỏa đáng với anh!
Trọng trầm ngâm một hồi rồi nói:
- Dĩ nhiên là tôi yêu cô ấy hơn cả bất kì ai yêu cô ấy.
- Vậy sao anh không ngỏ lời với cô ấy ?
- Liệu có tôi có thể ngỏ lời khi cô ấy nói có chồng sắp cưới!? Hơn nữa, chắc gì cô ấy đã yêu tôi!
Phương nhìn Trọng một hồi rồi nói :
- Nếu anh muốn có một cơ hội thì tôi sẽ giúp anh. Ngày mai, Quỳnh về nhà. Nếu anh thực sự yêu và có thể làm bất kì điều gì vì Quỳnh thì hãy cùng cô ấy về quê ra mắt bố mẹ.
Nói xong, Phương đứng dậy ra về. Còn Trọng thì ngồi mãi chỗ đó, đặt cả ngàn câu hỏi về người đàn ông kì lạ kia .
Hôm sau ở bến xe …
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau …”
Quỳnh gọi điện thoại cho Phương cả chục lần mà chẳng thấy anh nhấc máy rồi máy cũng tắt luôn. “Chẳng hiểu anh ấy nghĩ gì khi tắt máy nữa”- Cô tự nhủ trong đầu.
Trong cái lúc Quỳnh đang ngồi chờ thì Trọng đến chẳng khó để nhận ra cái dáng của Trọng giữa biển người ở bến xe.
-  Quỳnh! Hôm nay anh đến đây là những mong được về ra mắt bố mẹ em
Quỳnh không thể tin vào những gì tai cô đang được nghe. Trọng đang nói gì thế? Chắc cô đang hoa mắt, đang chóng mặt vì đã ngồi chờ quá lâu; tai đang ù đi vì tiếng ồn ào nơi bến xe. Trọng đâu có thể biết được cô làm gì, đi đâu. Nhất định là phải có người nào đó nói cho Trọng biết.
Là ai được chứ? Phải, chỉ có Phương. Hóa ra, lí do khiến anh ấy hoãn đám cưới chẳng phải vì anh ấy tiếc quãng thời gian độc thân của anh ấy! Là anh muốn cô có thời gian suy nghĩ lại. Đến giờ phút này, cô biết cô cần làm gì… Lạnh lùng trả lời Trọng :
- Xin lỗi, anh đến trễ rồi! Hôm nay em về quê ra mắt bố mẹ anh ấy!
Cuối cùng thì điện thoại của Phương cũng có tín hiệu. Quỳnh gắt lên trong điện thoại:
- Anh đang ở chỗ quái nào thế? Em đã chờ anh rất lâu rồi anh có biết không? Anh đến ngay bến xe cho em.
Phương đã cố tình không nghe máy chỉ vì anh không dám nhìn Quỳnh tay trong tay với Trọng. Liệu ai trong trường hợp của anh có thể bình thường cười nói được khi trong lòng như có cả trăm ngàn con dao đâm.
Nghe tiếng cô gắt gỏng như chực khóc trong điện thoại, Phương chẳng thể kìm lòng. Anh chạy ngay đến bến xe.
- Sao em lại ngồi đây, người đó không đến à?
Chẳng trả lời câu hỏi của Phương, Quỳnh ôm anh, nức nở.
- Em trở thành quả bóng để hai người đá qua đá lại từ bao giờ thế? Chẳng nhẽ anh lại dễ dàng đá em đi như thế sao? Chẳng nhẽ, anh không yêu em?
- Chỉ là anh muốn mang hạnh phúc đến cho em thôi mà! Anh… anh nghĩ rằng nếu được ở bên người ấy, em sẽ hạnh phúc hơn ở bên anh.
- Em chưa bao giờ thấy ai ngốc như anh. Hạnh phúc đã nắm trong tay rồi mà anh vẫn còn muốn bỏ nó đi! Anh phải biết tình yêu khiến con người ta mệt mỏi thì đó không được gọi là tình yêu, anh hiểu không? Liệu em có còn là trẻ con để chạy theo những kiểu tình yêu như thế chứ!?
Nghe cô nói vậy, anh hiểu anh là sự lựa chọn của cô - một tình yêu không khiến con người ta mệt mỏi. Nhất định anh sẽ mang đến cho cô một tình yêu không khiến người ta mệt mỏi.
- Thôi nín đi! Anh xin lỗi! Lên xe đi rồi mình về quê.
Anh chạy xe cả đêm về quê, đằng sau Quỳnh ngủ ngon lành.
“Anh sẽ che chở , bảo vệ cô cả đời”- Anh tự hứa với mình như vậy.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Blog Radio 233: Điều quý giá nhất


Blog Radio

Lá thư trong tuần:  Câu chuyện về con nhện trên cửa miếu Quan Âm


  • Mẹ dạy con vững vàng hơn sau cơn bão:
“… Khi con trở nên yếu đuối, mẹ luôn ở bên
Giúp con trở lại là chính mình
Mẹ luôn luôn ở đó
Cho con mọi thứ con cần…”
Bạn thân mến, bạn còn nhớ chứ, ngày chủ nhật thứ 2 của tháng 5 là ngày dành cho những người mẹ kính yêu của chúng ta. Hòa trong không khí của dịp lễ đặc biệt này, có rất nhiều lá thư dành tặng mẹ của các thính giả gửi tới Blog Radio, mời bạn cũng nghe một trong những lá thư tràn đầy xúc cảm và kỷ niệm này.
Hy vọng Blog Radio tuần này với những câu chuyện về cuộc sống và tình mẫu tử sẽ là món quà đặc biệt dành tặng những người con và đấng sinh thành nhân dịp đặc biệt này.
Mẹ dạy con vững vàng hơn sau cơn bão
Thế là đã hai mươi năm trôi qua rồi phải không mẹ. Hai mươi năm đủ để con trở thành một người phụ nữ và vững bước đi trên đường đời. Giờ đây, khi đang sống những ngày lang bạt ở xứ người, con thấy nhớ quê hương, nhớ nhà và nhớ mẹ da diết. Nhớ về những ngày tháng khi con đã lớn rồi mà chẳng biết làm gì cả, chỉ biết mải chơi bên vòng tay mẹ.
Ngày ấy cả nhà mình vẫn còn sống ở một tỉnh lẻ. Bố mẹ đều là cán bộ công chức nhà nước nên cuộc sống cũng chỉ đủ ăn. Bố lại công tác ở xa nên cuối tuần bố mới về với mẹ và chúng con. Những ngày cuối tuần thường tan học muộn hơn vì có tiết sinh hoạt lớp. Tuy nhiên, trên đường đi học về, từ giữa cánh đồng lúa mênh mang gió, nhìn về phía bờ đê con thấy bố đang đạp chiếc xe Phượng Hoàng nam cũ kỹ. Con đã như muốn hét toáng lên chạy về phái bờ đê ấy để đứng trước đầu xe, dang hai tay chặn xe bố lại để bố lại cho con ngồi lên khung chiếc xe đạp cọc cạch. Đó là lý do vì sao con đã yêu những buổi chiều thứ 6 nhiều đến vậy. Do bố công tác xa nên mẹ luôn là người ở bên cạnh con và dắt con những bước đi chập chững vào đời. Mẹ bảo, sau này con muốn trở thành ai cũng được, nhưng cốt phải giữ được “công, dung, ngôn, hạnh”. Ngày đó, con cũng đã lớn mà có hiểu được ý nghĩa của bốn từ “công, dung, ngôn, hạnh” ấy là gì đâu mẹ ơi. Con mang bốn từ “công, dung, ngôn, hạnh” đó đến lớp hỏi cô giáo. Cô giáo chỉ mỉm cười và nói: “công, dung, ngôn, hạnh” chính là mẹ em đó.
blog radio 233 điều quý giá nhất mẹ yêu ngày của mẹ
Con nhớ, những ngày mẹ đưa con đi chợ. Mẹ bảo: “Con gái lớn rồi thì phải biết chợ búa, bếp núc vì người phụ nữ rất cần biết những cái đó”. Rồi mẹ đã dạy con làm những công việc mà mẹ vẫn thường làm. Mẹ dẫn con ra chợ, mười hai tuổi rồi mà con vẫn còn thích đồ chơi. Nhìn thấy hàng đồ chơi, mắt con như sáng lên và nhìn chăm chú vào đó và dường như quên hết những lời mẹ dặn. Con cũng không biết là mẹ đã bán hết gánh rau muống từ khi nào nữa ? Khi mẹ quay ra tìm con, thấy con đứng lặng bên hàng đồ chơi, mẹ khẽ kéo tay con: “về thôi con gái”. Lúc ấy, tự nhiên con thấy giận mẹ vô cùng. Mẹ thừa biết là con thích lắm chiếc vòng đá óng ánh nhiều màu ấy mà mẹ lại không mua cho con. Con không vòi vĩnh nhưng mẹ vẫn biết là con đang giận mẹ. Chiều hôm ấy, khi con đi học về, thấy mẹ đang ngồi nấu một nồi cám lợn ở trong bếp. Vừa nấu bếp vừa hì hụi kết những bông cỏ gà thành một chiếc vòng cỏ thật đẹp.
Khi con xuống bếp, mẹ nói: “Nhà mình còn nghèo, con và hai em còn đang học, vì thế phải biết tiết kiệm con ạ”. Rồi mẹ đeo chiếc vòng cỏ ấy vào cổ con và nói tiếp: “Nhìn con gái của mẹ đeo chiếc vòng cỏ cũng xinh chưa kìa...”. Nói xong mẹ kéo con ngồi xuống bên cạnh tâm sự: “Thời của mẹ, khắp nơi mọi người đều lớn lên trong rơm rạ. Do đó một lõi cuộn chỉ trong tay cũng đủ thành chiếc xe kéo chở nặng những ước mơ. Những hòn sỏi chơi ô ăn quan cũng đủ lập nên kỷ cương phép nước. Mấy sợi tơ hồng cũng kết thành vương miện, vài bông râm bụt cũng làm nên đêm hội hoa đăng. Ít giẻ vụn thôi cũng dệt nên thế giới cổ tích có cả vua, hoàng hậu và công chúa. Một sợi lá dừa cũng biến thành chong chóng, máy bay đưa ta vào tương lai...” Lúc ấy, con chỉ biết ôm chầm lấy mẹ và hiểu rằng con đã yêu mẹ nhiều hơn bao giờ hết. Vậy mà con đã giận mẹ chứ, con biết là con đã sai rồi mẹ ơi. Sau ánh lửa bập bùng, những giọt nước mắt lặng lẽ chảy ra từ khóe mắt con và con biết  đó là những giọt nước mắt hạnh phúc vì con có mẹ.
blog radio 233 điều quý giá nhất mẹ yêu ngày của mẹ
Con cũng chẳng thể quên, khi một lần bão về. Buổi chiều hôm ấy mẹ cùng các cô chú trong cơ quan tất bật lo chống bão. Không hiểu sao ngày ấy bão lại to thế không biết? Hay là khi người ta còn nghèo và thiếu thốn thì cảm thấy mọi phía đều chống chếnh. Đêm hôm ấy, mưa xối xả, gió giật những hàng bạch đàn phía sau nhà kêu răng rắc. Những cây chuối đổ gẫy gục cuối vườn. Mấy chị em con sau khi học bài xong thì lăn ra ngủ, chẳng đứa nào nhớ đến mẹ đang cuống quýt lo cho con Lợn đang bỏ bữa hai ngày nay do thời tiết thay đổi. Những giọt nước mưa lọt qua từng viên ngói, rơi xuống chiêc chậu nhôm giữa nhà kêu loong coong. Bão to quá nên bố chẳng thể về. Phía quê nhà chỉ có một mình mẹ chống chọi với tất cả. 7 giờ sáng, khi thức dậy chẳng nhìn thấy mẹ đâu. Con chạy xuống bếp, chợt sững người khi nhìn thấy mẹ với đôi mắt đỏ hoe đang ngồi bên con Lợn đã chết. Lúc ấy con mới hiểu hết nỗi đau của mẹ. Vì con hiểu con Lợn đó chính là học phí của mấy chị em con trong cả học kỳ này. Sau khi con Lợn chết, mẹ gần như suy sụp. Rồi mẹ ốm phải nằm viện mấy ngày.
Lúc đó con mới hiểu thế nào là mênh mang tình mẹ. Bão tan. Bầu trời trở lại trong xanh bình yên như vốn có. Ngày bão tan cũng là ngày mẹ được ra viện. Con nấu cho mẹ một bát canh rau tập tàng với chút thịt nạc băm nhỏ. Vị ngọt của rau tập tàng sau bão như những bài học mà mẹ đã dạy cho con, sao mà ngọt ngào sâu sắc. Mẹ vịn vào vai con để đứng dậy như sau mỗi cơn bão nắng lại vịn vào đất để đổ một màu vàng au vàng đến tận cuối trời. Và con đã lớn lên như thế đó. Chính nhờ mẹ mà con đã nhận ra rằng, người phụ nữ nào cũng mong bão giông luôn dừng sau cánh cửa. Đó là lý do vì sao giờ đây khi đang sống xa nhà, con vẫn luôn khắc khoải về một mùa bão sắp đến ở quê xa. Cảm ơn mẹ. Người đã dy con biết đứng lên sau cơn bão. Con yêu mẹ nhiều thật nhiều. Mẹ ơi!

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS