RSS

About

Chào mừng các bạn đến với
Blog Kiều Hạnh
Chúc các bạn vui vẻ!

Blog Radio 227: Ghét, thích, yêu, cưới (Phần 2)



Blog Radio 227 mời bạn tiếp tục theo dõi phần kết của truyện ngắn Ghét, thích, yêu, cưới - gửi từ tác giả Tăng Hà Vân
5h chiều, chuông điện thoại reo, cô bắt máy với chất giọng lịch sự và nhỏ nhẹ nhất có thể khi thấy số lạ gọi đến:
- Alô!
- Này cô, sao cô không rep tin nhắn của tôi, có biết như thế là bất lịch sự lắm không?
Cô bị làm cho giật nảy mình trước một tràn phát ra từ loa điện thoại, định thần và nhớ ra chắc chắn đây là chủ nhân của cái tin nhắn cộc lốc khi sáng.
-  Xin lỗi anh, trước hết anh nên từ từ và nhỏ nhẹ với con gái một chút. Thứ hai, tôi không có thói quen rep tin nhắn của người lạ, ít ra anh cũng nên tự giới thiệu anh là ai khi nhắn tin cho tôi chứ. Thứ ba,…
Ở đầu dây bên kia:
- Ồ, sorry cô, tôi quên mất cô không có số tôi, tôi là Trường đây. Chúng ta cũng nên bắt đầu làm quen  để vui lòng người lớn chứ nhỉ!
Ôi cái giọng vừa bỡn cợt vừa khiêu khích làm cô không thể nào chịu được. Bằng giọng nói lạnh lùng nhất có thể, cô nói:
- OK! Tôi sẽ đến đúng giờ -  Và gập máy trước. Cô vẫn chưa hết bực tức với cái lối xã giao khó chịu của con người đó.
7giờ 5 phút, Memory Coffee.
- Hi anh!
- Cô đến muộn 5’.
- Chờ đợi chả phải là diễm phúc của đàn ông con trai sao? – Cô nói hơi cao giọng.
- Có lẽ thế.
Một anh chàng bồi bàn khá điển trai cất tiếng hỏi và chìa Menu ra trên bàn.
- Cho anh một đen nóng và một chocolate nóng nhé.
- Sao anh không hỏi tôi uống gì mà đã gọi thế. – Cô lại bực tức nói.
- Vì đa phần phụ nữ tôi gặp đều gọi chocolate cho lần gặp đầu tiên, như  một cách thu hút người đối diện.
- Nhưng tôi không phải tuýp phụ nữ đó. Anh ơi, xin lỗi nhé, cho em đổi chocolate thành nước ép bưởi nhé. Cảm ơn anh.
- Cô là người đầu tiên tôi gặp không thích chocolate, đa phần con gái đều thích những gì liên quan đến cái thứ đen và đắng ấy.
- Tôi thích hoa quả hơn, và vì đơn giản là nó giúp tôi “hạ hỏa” trong một số trường hợp. – Cô nói và nhìn thẳng vào mắt anh thách thức.
- Cô có vẻ không quá hiền lành như ba mẹ tôi vẫn kể nhỉ.
- Anh chỉ có thể biết rõ một con người khi tự mình tiếp xúc. Vả lại tôi rất hiền lành đấy chứ, chỉ là với một số rất ít đối tượng thì, thật là không thể nhân nhượng.
- Thôi thế này đi, tôi sẽ nói thẳng. Tôi đã có người yêu ở bên kia.
- Cái này tôi biết. Đa số dân du học đều thế cả, không những 1 người yêu mà là nhiều. – Cô cắt ngang.
- Một điều nữa đó là tôi cũng không thích bị gia đình sắp xếp trong chuyện tình cảm. Thứ 3, có vẻ sau vài lần nói chuyện, tôi và cô cũng không hợp nhau cho lắm nhỉ.
- Anh cũng cảm thấy điều đó rồi à?
- Tuy nhiên, tôi muốn cô hợp tác, ý tôi là, có lẽ vài tháng nữa tôi sẽ quay về Mỹ. Tôi muốn trong thời gian này, tôi và cô sẽ giả vờ hẹn hò nhau, giả vờ làm một nice couple trước mặt gia đình tôi, đặt biệt là mẹ tôi. Chắc cô biết bà đang không được khỏe, và nếu thấy chuyện của chúng ta có tương lai thì sức khỏe của bà sẽ được cải thiện rõ rệt. Tôi nghĩ một người quan tâm và biết suy nghĩ như cô sẽ hiểu ra vấn đề này, tôi không nói sai chứ?
Cô nhìn anh, ánh mắt trống rỗng. Trước khi đến, cô đã chuẩn bị trước tư tưởng rằng anh sẽ làm cô cảm thấy khó chịu trước những lời nói khiếm nhã hoặc gì đó đại loại như thế. Nhưng với lời đề nghị này, quả thực ngoài sức tưởng tượng của cô.
- Thế nào? Tôi rất ít khi hạ mình năn nỉ người khác, nhưng nếu như đó là vì mẹ tôi, tôi vẫn phải làm. Tôi hứa sẽ khéo léo kết thúc trò chơi này trước khi quay về Mỹ, và cô sẽ không phải giải thích gì với gia đình tôi cả, mọi chuyện đó tôi sẽ lo liệu.
Đầu óc rối tung, một bên cô ghét anh kinh khủng, sao trên đời này lại có con người trơ trẽn đến thế. Một bên cô không muốn vì mình mà bác gái lại thêm đau nặng, dẫu sao nếu xét đến cùng, cũng nhờ có 2 bác vun vào mà ba mẹ cô mới lấy nhau, mới có cô tồn tại ngay lúc này. Có lẽ anh ta quá cao tay khi đã đánh vào điểm yếu của cô, sống quá cảm tính.
- Thôi được, tôi rất quý gia đình anh, và tôi cũng không muốn mình quá ích kỉ mà không đáp ứng được điều mà 2 bác mong muốn. Vả lại, hiện tại tôi không yêu ai, nên sẽ đảm bảo anh được an toàn, không bị ai đánh ghen. – Cô nuốt khan, đưa ra quyết định như một cái máy, không quên buông một câu châm chọc.
- Okie vậy đi. Thanks cô. Nhưng tôi có một điều muốn nhắc nhở cô rằng. Khi chúng ta giả vờ yêu nhau, hãy cứ tỏ ra thật vui vẻ và thân mật với nhau, có điều cô đừng tin vào những gì tôi nói. Được chứ?
- Okie! – Cô thẫn thờ nhìn ra mặt sông được nhuộm một màu vàng từ đèn Nê-ông của quán, lòng dấy lên một cảm giác rờn rợn, giống như lúc còn nhỏ, biết trò chơi đua xe dẫu rất mạo hiểm nhưng vô cùng lôi cuốn, muốn được đi đến đích cuối cùng.
Blog Radio 227: ghét, thích, yêu, cưới blogradio


Một sớm mai nắng rất vàng, gió rất nhẹ….
“Coffee, cigarette, not my style…”
Tiếng chuông điện thoại quen thuộc kéo cô dậy sau một đêm dài mộng mị với những suy nghĩ đan chồng nhau về trò chơi mà cô đã lỡ bắt đầu.
- Em đã dậy chưa? Anh đang ăn sáng với cả nhà. Mẹ bảo chiều nay đón em sang nhà anh ăn tối chung với cả nhà. Em rảnh chứ?
- Dạ, em rảnh!
Cô ngái ngủ trả lời, bỗng thấy hơi bất ngờ vì cái giọng nhỏ nhẹ đầy tình cảm kia. Đặc biệt là đã đổi từ tôi – cô sang anh – em. Nghe đến là thất kinh.
- Vậy chiều nay anh đợi em trước trường rồi đưa em sang nhà luôn nhé, okie bye em - Anh ta vẫn cộc lốc một mình sắp xếp mọi thứ. Cô thở dài và lật đật bước xuống chuẩn bị đi học.
Chiều tan học sớm hơn mọi khi, cảm giác đứng chờ một người đàn ông nào  đó ngoài ba và anh trai đến đón mình, thật khác. Cô lắc đầu xua tan đi cái suy nghĩ vẩn vơ đó, tự nhủ rằng không được suy nghĩ lung tung, hãy cứ coi như mình đang làm việc, khi xong việc về nhà thì không nên để ý đến nó nữa. Đang loay hoay cố thoát khỏi mớ suy nghĩ đó, anh chợt xuất hiện, mở cửa xe và ấn đầu cô vào trong, sao anh ta lại đối xử với con gái như thế cơ chứ.
- Tôi muốn mua cho bác một bó hoa, anh ghé vào tiệm hoa phía trên kia giúp tôi.
- Cô có vẻ như muốn cố gắng cho trò chơi này lắm nhỉ, biết lấy lòng mẹ tôi ngay từ lúc đầu đấy.
- Tôi chỉ muốn làm bác vui thôi, tôi làm điều này vì tôi và vì bác, không phải vì anh.
- Vậy thì tùy cô vậy, mục đích cuối cùng là để mẹ tôi tin chúng ta đang yêu nhau mà thôi.
Cô và gia đình anh đã có một bữa tối thật ấm cúng và vui vẻ, mọi việc diễn ra thật tự nhiên. Cô và anh không chút đối đầu như khi chỉ có 2 người, rất hòa hợp và đôi lúc còn tình cảm đến mức dễ thương. Cô không nghĩ rằng mình có thể làm tròn vai trong lần đầu tiên đến như thế. Cứ thế cô bị cuốn vào cuộc chơi mạo hiểm hết ngày này đến ngày khác, cứ như những cặp đôi yêu nhau khác. Anh bảo cô rằng 2 người phải gặp nhau thường xuyên, làm những gì mà người ta khi yêu nhau vẫn hay làm, có thế mới không bị người khác nghi ngờ. Chính vì thế, những ngày này, mỗi lần anh đón đưa cô đi học về, đưa đi chỗ này, rồi dạo chỗ kia, khiến cho không khí giữa 2 người không còn căng thẳng như trước. Cô đã trở về con người dịu dàng và biết quan tâm như trước kia. Anh – chính vì thế, cũng không có lý do gì nói những lời làm tổn thương cô. Chỉ có điều dù những lời ngọt ngào anh nói với cô trước mặt gia đình, hay những lời rất bình thường anh nói mỗi khi 2 đứa gặp nhau với cái cớ là “tập duyệt”, cô vẫn biết là không nên tin.
Đã 2 tuần từ ngày cô nghiễm nhiên trở thành người yêu của anh, cô vẫn đến nhà thăm mẹ anh, chơi với đứa cháu nhỏ mới chập chững biết đi của anh. Gần như cô thấy mình thân thuộc với nơi đây, nhiều khi cô nghĩ rằng nếu sau này kết thúc mọi việc, cô vẫn muốn được đàng hoàng đến ngôi nhà này, bởi vì ở đây có những người cô rất quý mến.
Những buổi chiều chủ nhật thấy anh nằm ườn ở nhà đọc sách, mẹ anh liền bảo cậu quí tử sao không sang đón cô đi chơi mà lại nằm nhà như thế. Những lúc ấy, anh không ngần ngại chạy đến đón cô đưa đi dạo đâu đó, rồi lại dắt về nhà  ăn tối cùng cả gia đình như muốn chứng minh với mẹ anh rằng: “À mẹ ơi, chúng con đang yêu nhau đấy.” Đôi lúc cô cũng cảm thấy tủi thân khi nghĩ đến chuyện đó, nhưng rồi lại trách mình quá hẹp hòi, suy nghĩ gì nhiều cơ chứ, chỉ cần làm tròn vai là được rồi mà. Tối hôm đấy khi đưa cô về, anh có hỏi:
- Em không cảm thấy anh đối xử như thế là quá đáng với em sao?
- Không sao đâu, việc của em và anh là làm cho mẹ anh vui, là đi cho đến đích cuộc chơi này. Anh không cần quan tâm đến cảm giác của em đâu.  
Tại sao hôm nay anh lại xưng hô với cô như thế. Tại sao hôm nay anh lại để ý đến cảm giác của cô chứ. Đấy không phải là anh.
Về đến nhà, anh lập tức mở Skype để gặp Mai – bạn gái của anh ở bên kia. Giờ này chắc Mai đã đi học về, đây là giờ cả 2 đã cùng hẹn lên mạng gặp nhau. Về nước gần cả tháng, Trường nhớ cuộc sống du học tự do bên kia, nhớ cô bạn gái luôn là tâm điểm sự chú ý của mọi cuộc vui, nhớ sự sôi nổi cuốn hút của cô. Đợi mãi không thấy cô online, gọi điện thoại cho Mai cũng không được, Trường phải bấm số thằng bạn cùng lớp với Mai ở bên hỏi thăm nàng ra sao rồi.
Đầu bên kia bắt máy: “Cái Mai ấy à, mày bị lừa rồi i. Đợt mày vừa về nước được mấy ngày, tao thấy nó kẹp liền với thằng Tây nào lớp bên cạnh. Hôm qua nàng đi Bar với thằng đó khuya quá, sáng nay không đi học.”
Trường nghe tai mình ù đi, cô gái suốt ngày thề thốt rằng chỉ có mình anh, chỉ yêu mình anh. Vậy mà anh mới chỉ rời xa cô có mấy ngày…. Hèn gì những lần chat Skype trước, Mai cứ viện cớ bận học nên chỉ nói được đôi ba câu qua loa, Trường chỉ nghĩ rằng người yêu giận mình vì không ở bên nàng đón Giáng sinh cùng mà bỏ về nước. Trường nuốt khan, nước mắt đàn ông thật khó chịu, rơi một cách khó khăn và đầy những suy tư. Tình yêu suốt những năm dài du học anh dành cho Mai, chả nhẽ đã đến lúc cô chán nó. Tại sao cô lại lừa dối anh như thế. Đã có những lần anh nghe bạn cô kể lại cô đi với tay John lớp bên cạnh, nhưng anh vẫn luôn tin tưởng cô. Khi yêu, nếu không tin tưởng nhau, sẽ mất nhau dễ dàng.
Đêm thật quá dài với chàng trai 29 tuổi. Ở tuổi này, anh không còn bồng bột, trẻ con để bắt Mai phải giải thích, bắt Mai phải khóc lóc và xin anh tha thứ. Mọi việc đã rõ ràng như thế, anh để lại cho Mai vài dòng tin nhắn Offine ngắn, gập lap lại và bước ra ban – công, anh để cho gió đêm lạnh lẽo tự do quật vào người mình.
Vì Mai, anh đã bắt Vân phải đóng giả làm người yêu anh trong vài tháng ngắn ngủi tại Việt Nam, để làm vui lòng mẹ anh, và để anh được tự do trở lại với Mai sau khi đã kết thúc trò chơi với Vân. Nghĩ đến Vân, anh nhớ đến câu nói mang vẻ cam chịu của cô lúc chiều, tại sao cô phải hi sinh như thế, tại sao cô lại phải chịu đựng một con người ích kỉ và nhiều tính toán như anh. Cầm điện thoại lên, anh biết giờ này cô đã ngủ. Nhưng anh vẫn muốn nhắn, anh muốn sớm mai thức dậy, cô sẽ đọc được tin nhắn của anh:
“Xin loi em, xin loi vi da bat em phai lam mot viec vo ly nhu the nay. Tai anh chi biet suy nghi cho ban than minh, ma khong quan tam den cam giac cua em. Anh da tung nghi rang em se nghiem nhien dong y yeu cau cua anh ma khong nghi rang ban than minh that tro tren. Dau sao anh cung rat muon chung ta hoan thanh tot vai dien nay. Toi mai me anh muon gap em, 6h anh sang nha don nhe. Chuc em ngu ngoan.”
Blog Radio 227: ghét, thích, yêu, cưới blogradio


Sáng tinh mơ, cô choàng thức dậy, với tay lấy chiếc điện thoại xem giờ, dụi mắt liên tục bởi tin nhắn của anh, gửi lúc 2h 30’. Cố gắng mở to mắt đọc tin nhắn, cô không tin người nhắn tin này lại là anh, phong cách nói chuyện không giống anh, lại còn nhắn lúc 2h30’ nữa chứ. Cô linh cảm thấy có điều gì đó không ổn, con người anh không thể nào nói với cô những điều nghe lọt tai đến thế.
Chiều muộn anh đến đón cô trong một bộ đồ khá trẻ trung và mang cảm giác gần gũi.
- Mẹ anh chỉ muốn gặp em để cho em xem một số thứ thôi thì phải. Còn lại bữa tối bà đẩy chúng ta ra ngoài ăn riêng, tạo điều kiện cho 2 đứa đi cùng nhau nên em không cần phải chuẩn bị tâm lí nấu nướng gì đâu.
- Vâng, may quá,  cả tuần rồi không  gặp bác, em cũng định ghé qua thăm bác xem sao.
Phố lên đèn, sau bữa ăn no nê tại quán quen chứ cô nhất định không chịu vào nhà hàng như anh bảo. Cô bảo rằng cuộc đời có nhiều thứ anh chưa biết, anh chưa thử đến bao giờ, tại sao cứ phải đến những nhà hàng sang trọng, ăn những món ăn giàu protein đến phát ngán kia. Con đường ven biển buổi tối vắng lặng, cứ đi vài đoạn là lại có những cặp đôi tay trong tay lướt ngang qua. Anh và cô – cũng là đôi, nhưng lại không nắm tay nhau.
Chợt cô nói, như muốn phá tan bầu không khí dù rất thoáng đãng xung quanh, nhưng lại vô cùng tù đọng với cả cô và anh.
- Thấy bác có vẻ tươi hơn lúc anh mới về nhỉ. Em thấy mà cũng mừng.
Anh cúi xuống nhìn cô, bắt gặp đôi mắt cười, chân thành và không giấu giếm.
- Ừ, tất cả là nhờ em đấy.
- Sao lại nhờ em tất cả, không có anh thì làm sao em diễn nó tốt được như thế chứ.
- Cảm ơn em. Anh nói bằng một chất giọng trầm ấm. Một lần nữa, cô thấy đó không phải là anh của những ngày qua.
- Sáng nay em đã đọc tin nhắn của anh. Anh đang có chuyện gì thì phải. Nếu không đúng thì cho em xin lỗi vì đã tò mò, chỉ là em đoán thế mà thôi. – Cô vừa nói mà hai bàn tay cứ đan vào nhau, mắt nhìn chăm chăm xuống đất, ngượng ngùng.
- Không có gì, chỉ là đến lúc vứt bỏ một cái gì đó mình đã gắn bó rất lâu, anh cảm thấy hơi tiếc.
- Không có gì là mãi mãi, nếu như anh cảm thấy quá tiếc nuối nó, thì hãy nhặt nó lên lại và mang nó theo suốt cuộc đời mình. Còn nếu anh tìm được thứ khác phù hợp hơn, thì cũng hãy trân trọng thứ đó bằng hoặc hơn những gì anh đã dành cho cái cũ. Em chỉ nói theo những gì em cảm nhận thôi. Nếu không đúng, có lẽ anh sẽ nghĩ rằng em là con bé không hiểu sự mà chỉ được cái già mồm, nên anh cũng đừng suy nghĩ những gì em nói quá.
Nói xong cô liền nhanh chân chạy trước, được một đoạn thì cô quay lại nhìn anh và cười toe, tay vẫy vẫy:
- Hy vọng là em đoán đúng những gì anh đang suy nghĩ. À còn một điều nữa, mấy hôm nay anh nói chuyện với em rất khác, điều đó làm em hơi sợ… nhưng em sẽ ghi nhớ nó như một điểm tốt duy nhất của anh. Đến nhà rồi, em vào đây. Cảm ơn đã đi cùng em.
Nói hết câu thì anh đã thấy cô mất dạng sau cánh cổng cao nhà cô rồi.
Không ngờ cuộc trò chuyện bâng quơ giữa anh và cô lại rút ngắn quãng đường về nhà đến thế. Bỗng cơn mưa đêm trút xuống, lạnh lẽo, tê tái, nhưng anh cần nó để mang đến cho anh một cảm giác mới, một con người mới. Anh cứ đứng đó, mặc cho các đôi khác cứ nháo nhào tìm chỗ núp, mặc cho cơn mưa nặng hạt cứ quất thẳng vào mặt. Cô bảo những ngày này anh rất khác ư. Anh đã nhẹ nhàng với cô hơn, dễ chịu với cô hơn, nhưng anh nào ý thức được chuyện đó, đấy là tự nhiên nó thế.
Một ngày cuối tuần nắng trải vàng khắp nơi, anh chợt nảy ra ý định chụp ảnh, và model có thể dễ kiếm nhất không ai khác đó là cô. Cô khá hợp với concept lần này của anh, dịu dàng nữ tính, mặc váy đẹp, có nụ cười sáng như nắng và đặc biệt nhất đó là… bỗng dưng anh muốn chụp hình cô. Không khó để kéo người mê chụp ảnh như cô luồn lách hết chỗ này sang chỗ kia để kiếm được địa điểm chụp hình ưng ý trong một ngày nắng đẹp thế này.
Việc của cô chỉ là tận hưởng cái đẹp của khung cảnh xung quanh, còn việc của anh đó là bắt được những khoảnh khắc rạng rỡ nhất của cô. Hai người dường như trở nên gần gũi với nhau hơn hẳn. Hoàng hôn dần xuống sau đỉnh núi, anh và cô lang thang trên bãi biễn ngắm hoàng hôn đỏ rực đổ xuống mặt biển chiều.
Blog Radio 227: ghét, thích, yêu, cưới blogradio


Cô nghịch ngợm chạy theo những đợt sóng sắp đánh vào bờ, đá nước bắn tung tóe cười thích thú như thể cuộc đời này chả có chuyện gì âu lo. Anh đi theo sau, ngắm nhìn những trò nghịch ngợm trẻ con của cô. Bất giác mỉm cười. Anh nghĩ mình thật đáng khinh bỉ khi chủ động ép cô vào cái trò quái quỉ này của mình, anh chán ghét bản thân mình quá ích kỉ. Anh sợ bức màn cuộc sống quanh cô quá mỏng manh và một ngày sẽ bị chính anh phá vỡ. Nếu có thể, anh muốn dừng mọi việc lại, ngay lúc này, để cô có thể lại được tự do, được vui tươi như lúc này. Gì thì gì, đã đâm lao thì phải theo lao, anh vẫn cuốn cô theo những kế hoạch của mình để làm mẹ anh vui.
Đã gần một tuần nay anh không gặp cô, mẹ anh cũng biết cô đang bận rộn nên cũng không bảo anh đưa cô đến nhà chơi. Chính cô cũng phải bơi theo đống bài vở trên trường mà hiếm khi có thời gian suy nghĩ chuyện gì, chỉ có điều cô thấy trong nhịp sống hằng ngày của mình, cả tuần nay dường như thiếu mất điều gì đó. Cô nhớ gia đình anh, nhớ nụ cười mãn nguyện của mẹ anh, nhớ cái kiểu đáng yêu đến chết đi được của thằng cháu anh mỗi khi cô đến nhà. Đang mải theo dòng suy nghĩ về gia đình anh thì điện thoại reo, không phải anh, mà là anh trai anh. Sao lại trùng hợp đến thế này cơ chứ, cô lễ phép bắt máy:
- Em đến ngay bệnh viện được không, thằng Trường vừa bị xe tông!
Tai cô ù đi, đầu óc choáng váng, nhưng cô vẫn còn nghe được loáng thoáng tiếng khóc nấc lên của bác gái. Tim cô thắt lại, mọi thứ xung quanh bỗng nhiên quay cuồng. Cô tung cửa chạy vội đi, chỉ biết là chạy thôi, đầu óc hoàn toàn cứng đơ…
Anh là gì của cô cơ chứ, anh là ai mà dám làm lòng tự tôn của cô bị tổn thương mà bây giờ lại làm tim cô đau thế này cơ chứ?
Bác sỹ bảo đã qua được cơn nguy kịch, có lẽ anh sẽ hôn mê sâu mất mấy ngày, việc làm duy nhất bây giờ đó là chờ đợi. Cả nhà anh ai cũng thất thần, mệt mỏi nhưng đều thở phào nhẹ nhõm khi được báo tin. Suốt mấy ngày qua, mọi người thay phiên nhau túc trực bên anh, duy chỉ có cô là đờ đẫn ngồi suốt đây, không nói tiếng nào, chỉ lặng lẽ khi thì chấm những giọt mồ hôi trên trán anh, khi thì lau tay cho anh.
Đến ngày thứ 3, vào lúc này, cách thể hiện sự quan tâm đến anh đó là chăm chút những việc nhỏ nhất thế này cho anh. Bỗng cô cảm thấy có một bàn tay, nắm chặt lấy tay mình, ấm áp. Cô ngước lên, ánh mắt trống rỗng mệt mỏi, anh nhìn cô dịu dàng, khác hẳn với trước đây.
- Em ốm đi quá. Anh ở đây mấy ngày rồi.
- Dạ ba ngày rồi. Để em đi gọi bác sỹ.
- Không cần đâu, anh muốn em ngồi đây đã. – Anh khẽ siết bàn tay cô, nhưng rất chặt.
- Anh có thấy đau ở đâu không.
- Ở  đây. – Anh nói rồi đưa bàn tay mình rồi đưa bàn tay lên ngực trái.
Cô nhìn anh hoang mang, vội rụt tay lại định chạy đi gọi bác sỹ.
Đang định chạy đi thì cả nhà anh bước vào, thấy anh vừa tỉnh dậy, đã có thể nói chuyện được. Thật không thể nào tả được niềm vui sướng đó, mẹ anh ôm chầm lấy đứa con trai khóc nức nở. Cô muốn để cho cả nhà anh được có thời gian bên nhau, liền bước ra ngoài, tìm cho mình một góc khuất. Cô khóc, cuối cùng ông trời cũng đã nghe những lời cô ước, những ngày qua quả thật cô đã quá tuyệt vọng. Cô ngồi đó, chăm sóc cho anh, nhưng không biết vì sao mình lại làm thế. Anh và cô có duyên nợ gì với nhau mà cô đến mức suy sụp như thế chứ.
Blog Radio 227: ghét, thích, yêu, cưới blogradio

“Bây giờ chú tỉnh rồi anh mới nói, anh đã đoán biết được việc làm của 2 đứa. Có phải 2 đứa giả vờ yêu nhau để làm mẹ vui không? Chú không thấy thế là rất ích kỉ và quá đáng với Vân sao. Dù gì 2 nhà cũng là chỗ thân quen, chú làm vậy sau này làm sao còn mặt mũi nhìn ba mẹ cô ấy.
Vả lại Vân cũng không xứng đáng bị chú đối xử như thế. Những ngày chú hôn mê, con bé không chịu về nhà mà cứ ngồi lì ở đây, thẫn thờ. Nó có lỗi gì mà phải chịu đựng như thế chứ. Anh chỉ nói vậy thôi, nếu chú còn tiếp tục trò chơi của mình làm tổn thương con bé, thì anh sẽ không để chú yên đâu!”
Ừ, thì ra cái quyết định hồ đồ của anh rốt cuộc cũng bị người ngoài cuộc soi rõ, nhưng có lẽ, điều anh đáng hối tiếc nhất lúc này đó là đã làm cô tổn thương.
Nghe có tiếng mẹ anh gọi, cô chùi nhanh nước mắt, vội vã đến bên bà:
- Thằng Trường nó tỉnh rồi, suốt 3 ngày con cứ ở đây với nó chắc đuối sức lắm. Về nhà nghỉ đi con, bác thấy con mà xót quá.
- Dạ thôi bác ạ, anh ấy tỉnh rồi để con vào xem anh ấy thế nào, mọi người cứ về trước đi ạ.
- Vậy thôi bác về rồi mang cháo vào cho nó, rồi mang cho con ít đồ ăn bồi bổ nữa. Thế bác đi nhé.
Cô bước vào phòng, không biết phải đối diện với anh thế nào. Dường như sau việc này, cả anh lẫn cô đều có gì đó khác lắm, nhưng cả 2 đều giấu kín nó trong lòng.
- Lúc đó anh đang đến nhà em.
- Anh nói gì cơ?
- Anh bảo lúc bị tai nạn, anh đang trên đường  đến nhà em.
Cô nín thinh, hàng loạt câu hỏi cứ hiện ra trong đầu.
- Anh định đến kéo em đi đâu đó thư giãn để em học thi tốt hơn.
- Nhưng em đâu bảo anh đến chứ, sao anh lại đến… để rồi ra thế này - Cô nói thế rồi bật khóc nức nở, lấy cả 2 tay đấm vào người anh mà quên mất trước mặt mình là bệnh nhân.
Anh giằng lấy tay cô, kéo mạnh cô vào lòng.
Blog Radio 227: ghét, thích, yêu, cưới blogradio

Anh xuất viện, hôm đó cũng đã là ngày 13 tháng 2.
Hơn một tháng ở Việt Nam, anh đã quá nóng vội khi đi đến nhiều quyết định. Một tháng với quá nhiều thay đổi trong cuộc đời anh, rời bỏ một người con gái…và có lẽ quan trọng hơn, đó là quyết định sẽ ở bên một người con gái khác…đến suốt đời!
14-2
Đâu đâu trên những cung đường chính, người ta cũng bày bán nào hoa, gấu bông, cả chocolate và đồ hand-made nữa. Một mùa nữa lại về, mùa của tình yêu, của những trái tim đồng điệu, và của cả số mệnh. Chính anh là người bắt đầu trò chơi này, và anh cũng sẽ là người phải kết thúc nó. Anh sẽ không chọn chocolate, vì biết cô gái đó không thích nó. Anh sẽ không chọn hoa, vì hoa sẽ không là vĩnh cửu.
Tối hôm đó, trên con đường biển đầy gió với ánh đèn vàng lung linh, người ta thấy một chàng trai lồng vào tay cô gái chiếc nhẫn có hình chú cá vàng ngậm chiếc chìa khóa. Từ đây, cô sẽ là người nắm giữ cả cuộc đời anh, là người có thể mở cửa trái tim anh và đàng hoàng bước vào. Đêm đó, người ta lại thấy có một chàng trai nhét vài tai cô gái chiếc tai phone nhỏ, du dương…
“I  think I’ve waited long enough,
Let enough time go by,
To know just what I need in my life.
When I look at you right now,
My heart is telling me why,
You’re the only one for me.
An’tonight, if you let me ask you this,
With Heaven as my witness:
Will you marry me?
…”
Blog Radio 227: ghét, thích, yêu, cưới blogradio

14-3
Valentine trắng. Hôm nay là ngày các chàng trai hay cô gái sẽ nhận được câu trả lời cho lời tỏ tình của mình.
Hai năm sau…
Một đám cưới ngập tràn sắc trắng với nụ cười hạnh phúc, ánh mắt đong đầy trao nhau củ cô dâu và chú rể. Đó chính là câu trả lời của cô dành cho anh, cho một tình yêu mãi mãi.                                                                                              
Blog Radio chuyển thể từ Truyện ngắn của Tăng Hà Vân

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Blog Radio 224: Nếu như anh hiểu

Điểm bắt đầu :

_ Mình chia tay nhau đi! Cô thốt ra lời ấy trong sự giận dữ. Cô nhấn mạnh từng từ một. Cô hiểu làm như thế là như từng nhát dao đâm vào trái tim anh. Nó khiến anh tổn thương sâu sắc.

_ Được thôi, nếu như em đã muốn như thế! Anh không thể ngờ em lại có thể thốt ra được những lời như thế!

Điễn biến :

Sau cái buổi tối ấy, anh rất căm ghét cô. Chỉ vì cô đã làm tổn thương anh rất rất nhiều. Anh mỉa mai cô. Nhưng sâu thẳm đâu đó trong anh, anh đang cho cô cái quyền được làm tổn thương anh vì anh quá yêu cô! Anh vẫn chưa thể chấp nhận được thực tế rằng họ đã chia tay.
Tuy ghét cô nhưng anh vẫn để chế độ cập nhật thông tin về cô. Vào một ngày, anh thấy cô treo status: “Ngày mai, nếu có ai đó giữ mình lại thì mình sẽ ở lại.” Anh cười khẩy trong lòng và nghĩ: “Cô cứ tưởng tượng đi, vì sẽ chẳng có ai giữ cô lại đâu!”

Sau ngày đó, anh thấy cô offline mất một thời gian. Rồi cô update những tâm trạng buồn rầu như nhớ một ai đó! Anh lại cười vì đáng đời cô. Rồi cô update những tâm trạng vui – Như thể cô đang lột xác, đổi mới chính bản thân cô.

Còn anh, như một cách chứng minh cho cô thấy rằng không có cô thì anh vẫn có giá, anh nhanh chóng ngỏ lời yêu một người mà mẹ anh giới thiệu. Nhưng sâu thẳm trong anh, anh biết anh chẳng thể yêu được ai khác ngoài cô. Nhưng anh vẫn ương bướng không chịu thừa nhận việc đó!

Thời gian trôi qua, anh dường như mất cảm xúc với cô. Anh như thờ ơ với mọi status của cô.

Rồi cô update một status mới: “Thời gian tự do đã hết rồi. Về nhà với bố mẹ, lấy chồng và sinh con thôi!”.

Mọi người vào chúc mừng cô. Sự thờ ơ thường ngày biến mất,  anh đau đớn khi vào comment lại: “Chúc em hạnh phúc với sự lựa chọn của mình!”


Đang ngồi tập trung làm cho xong báo cáo, có tiếng gõ cửa. Anh đoán chắc là chị gái anh. Anh vẫn nhìn màn hình máy tính và nói:

_ Vào đi!

Khi chị gái bước vào phòng, anh nói luôn:

_ Chị hôm nay có chuyện gì thế? Chị nói luôn đi, em còn nhiều việc nên bận lắm.

Cái cách chị gái anh chần chừ khiến anh thấy khó chịu. Anh chưa kịp nói thêm thì chị đã nói:

_ Mai em dâu chị về đấy! Cậu đi đón nó về cho chị nhé!

_ Em dâu  nào? Huyền vẫn đang ở nhà đấy thôi! Đón ai nữa?

_ Không, chị không nói Huyền!

_ Vậy em dâu nào đây chị? Chị cứ làm như em có nhiều người để đón lắm ấy!

_ Cậu thừa biết chị nói ai mà!Cậu đừng nói với chị là cậu quên mất người cậu yêu nhất là ai rồi nhé!

_ Chị nhiều chuyện thật đấy! Cái con người không biết liêm sỉ như cô ta mà em vẫn phải quan tâm cơ à?

_ Cậu không được xúc phạm em dâu chị trước mặt chị!

_ Em không xúc phạm cô em quý báu,ngọc ngà đó của chị! Em đang nói sự thật, được chưa!

Chị về phòng đi, đừng làm phiền em làm việc nữa.

Chị anh dù tức giận nhưng vẫn cố nén lại và nói tiếp:

_ Thôi được rồi! Chị sẽ không làm phiền cậu nữa. Nhưng cậu hãy đọc cái này đi. Sau đó, cậu hãy suy nghĩ thật kĩ vào, rồi xem có nên đi đón nó  không. Chị chỉ coi nó là em dâu của chị thôi!

Nói xong, chị ấy đi thật nhanh đến màn hình máy tính, đăng nhập vào tài khoản cá nhân của mình. Sau đó, chị vào trang cá nhân của cô, mở phần ghi chú của cô cho anh xem. Anh thật chẳng hiểu sao chị lại làm như thế! Vì anh vẫn xem được trang cá nhân của cô cơ mà.

Nhưng khi anh lướt nhanh qua, anh phát hiện ra có những ghi chú mà anh chưa bao giờ thấy. Hóa ra cô đã khóa không cho anh đọc. Thoáng chút giận dữ, anh chỉ muốn out ngay lập tức. Nhưng chị gái vẫn bắt anh đọc cho hết. Chẳng muốn làm chị tức giận, anh bỏ báo cáo đang làm để đọc. Và có những điều mà tận bây giờ anh mới được biết.

***

Ngày … tháng … năm …

Hôm nay về ra mắt nhà anh ấy. Mình rất hồi hộp! Trước khi đi, mình đã chuẩn bị rất kĩ. Chỉ để chắc chắn mình không phạm sai lầm gì mà khiến mình bị mất điểm trong mắt bác ấy. Ơn trời là mọi việc đều diễn ra thuận lợi. Hai bác có vẻ quý mình nhất là bác gái cũng rất hài lòng về con dâu tương lai. Ôi mình lại nghĩ gì thế nhỉ? Chưa gì đã nói đến từ con dâu tương lai rồi! Nhưng mà mình mong được làm con dâu thảo, vợ hiền trong gia đình ấy! Chỉ muốn mang hạnh phúc đến cho anh ấy. Không thể chờ đợi hơn được nữa...

Ngày … tháng … năm …

Bác gái hẹn mình đi cùng. Mình không biết bác gái muốn mình đi cùng đi đâu. Hóa ra là bác muốn mình đi xem thầy. Mình cứ có cảm giác bất an. Và điều bất an của mình cũng đã giải đáp. Thầy phán  số mình với anh ấy không hợp nhau. Nếu có lấy nhau về thì anh sẽ là người ra đi trước, mà chẳng có con.
Sau buổi đi hôm ấy về, bác có ngồi nói chuyện với mình rất lâu. Lỗ tai mình lùng bùng, chẳng thể nhớ được bác ấy đã nói những gì nữa. Mình chỉ nhớ được ý bác ấy thôi! Rằng bác ấy nài nỉ mình buông tha cho anh ấy, chỉ vì cả dòng họ có mỗi mình anh ấy là đích tôn.

Ngày… tháng … năm …

Ánh mắt của bác gái làm mình suy nghĩ nhiều. Mình không phải là người mê tín, cũng không phải là không biết xem tử vi như thầy. Mình biết điều này lâu rồi! Chỉ là mình đang cố nấn ná lại, mượn dùng tạm một thứ không phải của mình.Trằn trọc không ngủ bao đêm, mình nghĩ nhiều và cũng có quyết định cho riêng mình. Mình chấp nhận lời đề nghị của bác gái.
Đã từ lâu, mình đã chuẩn bị cho cái ngày này. Chẳng hiểu sao mọi chuyện lại khớp với nhau thế. Mình sẽ chuẩn bị đi xa, để anh ấy lại với vết thương lớn do chính mình gây ra. Thực sự mình chẳng bao giờ muốn rời ra anh ấy! Nhưng mình cứ nhân danh tình yêu cao thượng mà ra đi thôi! Bình yên anh nhé!

Ngày … tháng … năm …

Chỉ còn vài giờ nữa là chuyến bay sẽ cất cánh. Không hiểu sao mình không thể ngủ được. Vì hồi hộp hay vì mình không nỡ rời xa anh. Số phận đã định đoạt như thế, mình đâu có tránh được. Với lại, mình đã khiến anh ấy tổn thương như thế thì mình có không muốn rời xa anh cũng không được.

Anh sẽ nghĩ lý do mình chia tay, làm anh tổn thương như vậy là mình đã hết yêu anh, có mới nới cũ. Nhưng mình còn yêu anh ấy rất nhiều. Có lẽ mình sẽ chẳng yêu được ai khác ngoài anh ấy. Tạm biệt anh. Nếu như anh biết, mình ước anh ấy đã chạy ngay đến sân bay để giữ mình lại. Mình sẽ có đủ dũng khí mang anh ấy đi, đạp đổ mọi rào cản.

Ngày … tháng … năm …

Anh đã không ra sân bay! Như vậy là anh đã không biết gì cả. Hoặc nếu anh có biết nhưng tình cảm của anh không đủ lớn để đến. Không sao cả! Mình nghĩ như vậy cũng tốt thôi! Mọi chuyện đau buồn rồi sẽ qua! Mình sẽ vượt qua được mọi chuyện mà.

Ngày … tháng … năm …

Cũng đã một thời gian trôi qua rồi! Mọi thứ đã đi vào guồng. Mình đã hòa nhập được với môi trường mới. Nỗi nhớ, nỗi đau cũng đã dịu bớt. Mình đã nhận lời yêu một anh chàng tốt bụng. Anh ấy làm mình vơi bớt đi nỗi nhớ về quá khứ.
Hình như anh ấy cũng đã có người yêu mới! Một cô gái xinh đẹp. Mình chỉ lặng lẽ nhìn họ từ xa. Một thói quen không tốt của mình – Lặng lẽ nhìn ng cũ từ xa chỉ để biết họ vẫn sống tốt mà không có mình.

Ngày.. tháng… năm …
Chia tay người yêu hiện tại. Cả anh ấy và mình đều hiểu chính xác lý do chia tay. Anh ấy chỉ nói với mình một câu: “Chúng ta sẽ bắt đầu lại khi mà em thực sự để hình ảnh anh chàng kia ra khỏi trái tim em.”

Ngày… tháng … năm …

20 này là tròn 5 năm ngày mình xa anh ấy! Nhớ lúc trước, mình đã tự hứa với mình rằng nếu sau 5 năm mà anh ấy vẫn yêu mình thì nhất định mình sẽ cưới anh ấy! Nhưng nếu như anh ấy không còn yêu mình nữa / đã có gia đình thì mình sẽ lấy người mà bố mẹ giới thiệu cho mình. Người ấy cũng tốt. Mình cũng có tình cảm với người ấy. Sống với nhau lâu cũng sẽ có tình cảm.

Nếu anh thấy em, đừng để em đi mất một lần nữa...

 
Anh thức trắng đêm, đọc tưởng chừng như cả ngàn lần những entry của cô. Cô quả thực tàn nhẫn với anh. Cô đã biến anh thành một thằng ngốc, vô tâm khi không biết những vấn đề của cô. Cô gạt anh ra, cô không cho anh cùng với cô chịu sóng gió.

Cốc cà phê trên bàn đã cạn từ lâu và bình minh cũng ló dạng với những tia nắng đầu tiên trong ngày. Anh lặng lẽ ra ngoài ban công châm thuốc. Anh đã bỏ hút từ lâu. Nhưng những lúc anh cảm thấy bối rối, anh vẫn châm thuốc và nhìn những làn khói thuốc bay lên. Anh nhận ra anh vẫn yêu cô nhiều như thế nào. Nhất định, anh sẽ không để tuột mất cô một lần nữa trong đời.

Ở điểm kết thúc:

Sân bay ồn ào và náo nhiệt. Cô trở về với rất nhiều sự thay đổi. Cô mải miết kiếm tìm gương mặt quen thuộc nào đó.

Khi cô còn chưa kịp nhận ra chuyện gì đang diễn ra, thì đã có một bàn tay con trai nắm lấy tay cô. Cái cảm giác này sao quen đến vậy! Cô không dám tin đó là sự thật nữa.
Là anh! Sau chừng ấy năm, nó vẫn thế. Lúc ấy, cô chỉ muốn chạy, chạy thật xa khỏi anh! Nhưng cô không thể chạy. Khi anh nắm tay cô còn chặt hơn, kéo cô về phía anh và ôm thật chặt.

_ Em đã chạy trốn anh 5 năm rồi đấy! Giờ em còn muốn chạy nữa sao ?

_ Mình chia tay nhau rồi mà! Anh có người yêu rồi! Mình đâu còn quen biết nữa.

_ Là ai chứ? Là em … là em đã nói lời chia tay! Là em … là em đã biến anh thành thằng ngốc!Giờ là lúc anh đòi lại những thứ của anh! Trước khi em trả hết thì em đừng mong chạy trốn–Anh như gắt lên với cô, anh đang điên lên vì cô sau bao chuyện xảy ra.

Chẳng kịp để cô nói thêm gì, anh ôm xiết chặt cô hơn, họ trao nhau một nụ hôn dài ngọt ngào, thời gian như ngừng trôi...

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Blog Radio 225: Hạnh phúc ảo

Lá thư trong tuần: Bức tranh đẹp nhất
Bạn thân mến, lá thư trong tuần đã mang một thông điệp đẹp và ý nghĩa về hạnh phúc gia đình, tuy nhiên trong cuộc sống hiện đại nhiều cặp vợ chồng đã chạy theo những nhu cầu và ham muốn riêng của bản thân để rồi tự tay mình đánh mất điều quý giá nhất, là bức tranh đẹp nhất bạn vừa nghe ở Lá thư trong tuần 225. Mời bạn cùng theo dõi truyện ngắn của tuần này được Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn Hạnh phúc ảo.
Bạn đang theo dõi Blog Radio 225: Hạnh phúc ảo của blog.kieuhanh.info và nhacvietplus.com.vn
Truyện ngắn: Hạnh phúc ảo
Hắn năm nay 30 tuổi, một vợ và một con trai. Vợ hắn xinh, con hắn đẹp, và tất nhiên, hắn cũng đẹp. Hắn đang làm việc cho một công ty xuất nhập khẩu, đi nước ngoài như đi chợ. Vợ hắn làm việc tại một văn phòng địa ốc. Cuộc sống vậy là tạm coi là hoàn hảo theo đúng tiêu chí của một gia đình, nếu như….hắn không đèo bòng. Ngoài vợ, hắn còn có bồ. Bồ của hắn thua xa vợ, chẳng thể nào khéo hơn vợ, nhưng hắn vẫn khoái, chỉ đơn giản là hắn yêu cả hai, khi nào chán cơm, hắn tạt qua ăn phở. Phở theo hắn ban đầu là vì hắn giống người cũ, nàng đưa hắn vào tầm ngắm từ lần đầu diễn ra hội thảo giữa công ty nàng và công ty hắn.
Nàng nhìn thấy hình ảnh người cũ trong hắn, một nét gì đó hao hao. Vậy là nàng vừa đau, vừa căm giận, vừa muốn cám dỗ hắn. Người cũ của nàng thời sinh viên là một anh chàng đeo kính cận, dáng người mảnh khảnh, thư sinh và đào hoa. Bởi thế, anh chàng ấy đành lòng bỏ cô bạn gái mấy năm trời để chạy theo một nàng thơ khác. Từ đó, nàng đâm ra hận đàn ông, hận đời, nàng quyết trở thành kẻ thứ ba, nàng bám hắn đã vài năm, từ lúc hắn có người yêu, cho đến khi hắn lấy vợ, và cho đến tận bây giờ, khi hắn và vợ đã đuề huề có một cậu nhóc đáng yêu, nàng vẫn đi bên hắn như một cái bóng, âm thầm và bình lặng. Nàng chưa bao giờ đòi hỏi ở hắn một điều gì, nàng ghét sự ràng buộc, nàng sợ, sợ rằng, đến một lúc nào đó, hắn sẽ bỏ rơi nàng như người cũ. Chi bằng, nàng và hắn cứ thế này, đến một lúc nào đó, nàng sẽ đá hắn phắt đi như người ta thay áo. Thế là xong. Nhẹ nhàng. Nàng yêu hắn, một tình yêu không đến độ mù quáng, cũng không phải là kiểu tình yêu sinh viên ngây ngô như lúc xưa, chỉ đơn giản, yêu là yêu, nhưng nàng không muốn ràng buộc đời nàng với hắn. Hai bảy xuân thì, đang phơi phới, nàng bỏ qua tất cả những anh chàng si mê nàng để âm thầm theo gót một người đã có gia đình.  Tội một nỗi, nàng bám hắn chẳng bởi hắn giàu, gia đình hắn giàu thật ấy, nhưng hắn thì nghèo, bởi xét cho đến cùng, tiền lương và lậu của hắn bị vợ tịch thu hết, hàng tháng thị chỉ để lại cho hắn một khoản nho nhỏ đủ để hắn tiêu vặt và bù khú với bạn bè. Chuyện đời cứ thế, hắn vẫn làm tròn trách nhiệm với cả vợ và bồ, cho đến một ngày…
Bạn đang theo dõi Blog Radio 225: Hạnh phúc ảo của blog.kieuhanh.info và nhacvietplus.com.vn
Bồ hắn chán cảnh một mình, nàng ra yêu sách hắn phải chọn nàng hoặc vợ hắn. Chọn nàng ư? Không thể, bởi hắn sẽ chẳng dại gì mà cung cúc theo nàng, bỏ rơi vợ xinh đẹp và thằng con trai hai tuổi bụ  bẫm đáng yêu, bỏ rơi cái cục thịt lúc nào nhìn thấy hắn cũng: “ba ba ba.”. Hắn cũng không bao giờ muốn con trai ghét hắn vì đã bỏ rơi con mình, không bao giờ muốn con trai không nhận bố, bởi, hắn – và cả cuộc đời, luôn khao khát được gọi một tiếng cha, được nhận tình yêu từ cha mình nhưng hắn hận cha. Cha hắn bỏ mẹ hắn khi hắn lên bảy, ông bám theo một người phụ nữ lắm tiền nhiều của. Ngày ấy, nhà hắn nghèo, việc làm ăn khốn khó, hắn sẽ chẳng bao giờ quên được cảnh mẹ hắn nước mắt lưng tròng nhìn cha hắn bỏ lại hai mẹ con bên mái nhà đơn xơ. Lớn lên một chút, hắn hiểu chuyện nhà mình, hắn đâm ra hận lũ đàn ông, và hận luôn cả chính bản thân mình, tại sao hắn lại không phải là con gái? Hắn ghét sự phản bội, nhưng vô hình chung, hắn vẫn phản bội vợ mình bấy lâu nay.
Rồi hắn cũng lờ mờ nhận ra, hận là hận thế thôi, nhưng việc có vợ là có vợ, có bồ là có bồ. Vả lại, bồ hắn cũng chẳng đòi hỏi gì nhiều, chỉ cần mỗi tuần hắn gặp nàng một lần, đến, để được nàng phục vụ như một ông hoàng, rồi đến giờ giới nghiêm, hắn bị đuổi về một cách không thương tiếc. Hình như đây là cô bồ có đạo đức và phẩm hạnh nhất mà hắn từng biết.
Hắn vẫn làm tròn trách nhiệm với vợ, với con, với người mẹ kính yêu của mình. Viên mãn quá, cuộc sống hạnh phúc quá! Vợ chồng hắn tíu tít như đôi chim câu, lúc nào cũng vui vẻ bên nhau. Vì biết mình đã và đang lừa dối vợ, nên hắn  có lúc nào mà dám không chiều vợ đâu. Hắn biết mình đểu, nhiều lúc, ngồi một mình trầm tư, hắn còn tự nhủ mình là một thằng khốn nạn, một thằng siêu khốn nạn. Hắn cũng cảm thấy có lỗi với vợ, và cảm thấy thương cả cô bồ của mình, nhưng hắn chẳng biết làm sao, rồi hắn lại tặc lưỡi cho qua. Thây kệ, đến đâu thì đến.
 
Bạn đang theo dõi Blog Radio 225: Hạnh phúc ảo của blog.kieuhanh.info và nhacvietplus.com.vn
Thị xinh đẹp, có một ông chồng hiền hòa, đẹp trai và chiều vợ. Thị có một thiên thần hai tuổi. Ngày xưa, khi chưa lấy chồng, thị chẳng gì cũng là hoa khôi của lớp. Đôi mắt ướt át của thị nhìn người ta như muốn ôm trọn vào lòng làm bất kì người nào cũng phải them muốn. Cuộc sống của thị êm đềm quá, an nhàn quá nên thị luôn muốn mình thay đổi. Thực lòng mà nói, thị chán cái khung cảnh tẻ nhạt lắm rồi, một người như thị, lẽ ra phải được sống như một bà hoàng, được cung phụng như một phu nhân đài các, thế mới không nhàm. Thị nhiều lúc thấy chán cái ông chồng hiền như cục đất ấy, cũng may, chồng thị hay đi công tác, nên thị tha hồ có cơ hội mà bay nhảy. Chỉ cần gửi con về ngoại, thị thay một bộ đồ hàng hiệu, thị đánh son, kẻ mắt, thị alo cho người đó. Hai người lại cùng nhau tít mít trên những con đường rực sáng ánh đèn của thành phố. Bên người đàn ông đó, thị thấy lòng mình lâng lâng, một cảm giác dạo dực bồi hồi lan tỏa trong thị, không phải là cảm giác êm đềm bên anh chồng của mình.
Đã một tuần nay, nàng bắt hắn phải lựa chọn, nàng nghĩ kĩ rồi, lần này, hắn phải chọn, nàng chán cảnh chờ hắn bên ánh đèn mỗi đêm khuya, dù biết hắn, sẽ chẳng bao giờ đến,  nàng chán cảnh một mình, chán cảnh vô tình nhìn thấy hắn và vợ con vui vẻ ngoài công viên…nàng chán tất cả. Đã đến lúc để nàng thay đổi cuộc sống này.
Đêm nay, là một đêm đặc biệt, nàng chưa khi nào hẹn hắn đột xuất đến thế, giọng điệu ngọt ngào nũng nịu của nàng một khi đã vang lên thì hắn không thể chối từ. Nàng không cần biết, với lí do nào cũng được, hắn nhất định phải đến với nàng đêm nay. Nàng nghĩ kĩ rồi, dù hắn quyết định sao đi nữa, chỉ lần cuối này thôi, nàng sẽ rời xa hắn, dù câu trả lời của hắn có là nàng hay vợ hắn đi nữa nàng cũng sẽ  tìm cho mình một cuộc sống mới, đến một nơi, không ai biết nàng là ai. Nhưng trước hết, nàng phải bẫy hắn, nàng khao khát có một đứa con để nàng ôm ấp, để nàng chăm bẵm nhưng hắn không muốn. Lần này, nàng đã chuẩn bị chu toàn, đúng thời điểm, đúng ngày. Lần này, nàng cố tình không phòng bị, và nàng sẽ bẫy hắn, nàng sẽ làm cái việc mà hắn không muốn ấy. Nàng chuẩn bị loại vang hắn thích nhất, làm món bít tết với hương vị hắn mê nhất, và một bộ đồ sexy nhất.
Bạn đang theo dõi Blog Radio 225: Hạnh phúc ảo của blog.kieuhanh.info và nhacvietplus.com.vn
20h30. Hắn đến, với phong thái chỉn chu chưa khi nào thay đổi, hắn nở một nụ cười điềm tĩnh với nàng. Nàng mỉm cười, kéo hắn vào bàn ăn. Hắn hi vọng, hôm nay nàng không nhắc hắn trả lời câu hỏi đó. Đôi khi, hắn tự hỏi, giữa nàng và vợ hắn, hắn thực lòng yêu ai, nhưng hỏi chỉ là để hỏi mà thôi. Hắn chưa bao giờ thực lòng trả lời câu hỏi đó. Dưới men say chếnh choáng, nàng đưa hắn đến  một nơi êm ái, ấm áp vô cùng. Hình như, chưa khi nào, hắn cảm thấy thỏa mãn và hài lòng đến thế. Hắn đi vào giấc ngủ nhẹ nhàng.
Hôm sau, khi hắn tỉnh dậy, nàng đã không còn ở bên, mọi đồ đạc của nàng cũng không còn nữa. Tất cả, đối với hắn, như là một giấc mơ, chỉ có chiếc giường êm ái và căn hộ là còn lại. Một chút hương thơm thoang thoảng. Nàng chưa khi nào nói rằng nàng sẽ đi, hắn thật sự bất ngờ, hắn sốc. Bao năm qua, dù không công khai, nhưng nàng vẫn luôn ở bên hắn, chia sẻ cùng hắn, thậm chí, nàng còn giục hắn lập gia đình. Hắn không hiểu, không bao giờ hiểu nổi. Hắn đi tìm nàng, hắn đến công ty nàng, nhưng chỉ nhận được nụ cười ngượng nghịu. Nàng đã xin nghỉ, không ai biết, nàng đi đâu, cả gia đình nàng, cũng không biết. Giờ này, hắn mới thực sự hiểu rằng, hắn yêu nàng.
           Hắn nói dối vợ là đi công tác vài ngày. Hắn đi tìm nàng, hắn gọi điện nàng không nhấc máy, hắn nhắn tin nàng không trả lời,  rồi cuối cùng, ba ngày sau  hắn cũng nhận được tin nhắn từ biệt từ nàng. Lời từ biệt ngắn gọn mà đau lòng. Nàng đã đi rất xa khỏi hắn thật rồi. mà cũng phải, đã đến lúc hắn để nàng đi, đã đến lúc, nàng cần tìm cho mình một bờ vai , một vòng tay. Hắn thầm tiếc mình đã không kiên quyết, hắn thầm tiếc mình không phải là bờ vai, là vòng tay của nàng.

Bạn đang theo dõi Blog Radio 225: Hạnh phúc ảo của blog.kieuhanh,info và nhacvietplus.com.vn
Hắn trở về nhà với tâm trạng rệu rã, thở hắt ra một cái, hắn định thần lại, hắn tạt qua hiệu hoa, mua tặng vợ một bó hoa, hắn nghĩ thị sẽ thích lắm. Mỗi lần cảm thấy có lỗi với thị, hắn đều mua hoa tặng thị. Hắn đang tưởng tượng ra cảnh thị cười sung sướng và trở về nhà…
Nếu không về vào giờ này, chắc hắn sẽ chảng bao giờ nhìn thấy cảnh vợ mình ôm eo một người đàn ông khác giữa đường thế kia. Thật vừa đúng lúc đôi tình nhân rẽ vào một con ngõ nhỏ, hắn bám theo, chiếc SH chở vợ hắn lao vào một khách sạn . Bó hoa tặng vợ bị hắn vứt toẹt xuống đất. Thế là hết. Chấm hết cho một ảo tưởng gia đình hạnh phúc. Đây là quả báo cho hắn sao?
Truyện ngắn của thiensu_cupid@....

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Lá và Cây






Em ơi em hãy
nhìn kìa
Ở ngoài kia lá rơi nhiều quá ....
Hôm nay trời đang mùa hạ
Anh cứ ngỡ là đã sang thu ....

Em ơi em hãy nhìn đi
Nhìn thật kĩ những bước đi của lá ....
Lá lìa cây lá có buồn không hả ?
Có buồn sao lá vẫn cứ bay ??????

Em ơi em hãy nhìn này ....
Ngày em đi mắt anh buồn bã ....
Như là cây, anh đang mất lá ....
Như là lá, em đã lìa cành bay ...

Cây mất lá như mất đôi bàn tay ...
Chỉ còn đây, thân cành cây trơ trọi ...

Nhưng em ơi, em hỡi, em à ....
Có lẽ đến mùa ... lá buộc phải đi xa?
Chẳng thể mãi ôm hình hài cây được ...
Lá chắc biết rằng lòng cây có buồn thương ,
Nhưng mi lá cũng còn vương nước mắt ...

em ơi, em có hiểu ko em ?
Câu chuyện lá và cây trong dòng nước chảy ...
Lá khóc, cây buồn, ngắm mây bay ...
Cũng giống như anh và em ngày ấy ...

... em rời xa anh như lá lìa xa cây ....
Đó là quy luật của muôn đời bất biến ...
Nhưng em ơi, tình yêu bất diệt ...
Mãi mãi trong tim, lá sẽ có hình cây ...
Mãi mãi in lòng cây, ko phai màu của lá ...

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS