RSS

About

Chào mừng các bạn đến với
Blog Kiều Hạnh
Chúc các bạn vui vẻ!

Blog Radio 231: Thần chú tình yêu

Bạn thân mến, khi bạn yêu một người và tin chắc người đó thuộc về mình nhưng cả hai đều không dám thổ lộ, khoảng cách ấy cứ xa mãi... Khoảng cách giữa hai người đôi khi rất xa nhưng đôi khi lại gần như một câu nói được thổ lộ đúng lúc. "Chỉ cần anh nhớ em, em sẽ đến bên anh", bạn tin câu thần chú tình yêu đó chứ? Mời bạn cùng lắng nghe Blog Radio câu chuyện tình yêu tuần này của thính giả Alex Nguyễn! 


Đêm...
Cô đơn...
Mưa! 
Cả không gian và thời gian đều gợi buồn. Nhưng, có phải nỗi buồn đang thực sự ngự trị trong tâm hồn tôi? Cũng chẳng biết nữa, tôi chỉ cảm thấy con tim mình dường như đang trống rỗng. Thả mình phiêu du cùng những phím đàn gợi cảm của Yiruma, tôi càng nhìn rõ hơn khoảng trống mênh mông đó, bởi từng nốt nhạc mà Yiruma gửi gắm đều buồn, cô đơn mà không hề ai oán, sầu não. Không biết người khác cảm nhận thế nào, nhưng với tôi, nó luôn trào dâng lên một niềm hy vọng, một tình cảm chân thành, mãnh liệt ẩn sâu dưới lớp vỏ lạnh lùng, kiêu sa mà đằm thắm.
Em, luôn là nguồn cảm hứng bất tận, khơi dậy dòng cảm xúc, xua tan đi những toan tính đời thường và mệt mỏi trong tôi. Và cũng chính em là người đưa tôi đến với thế giới bí ẩn của nhạc không lời. Em yêu Yiruma. Yêu Kiss The Rain1 lãng mạn. Yêu May Be1 đằm thắm. Yêu River Flows In U1 nồng nàn. Và yêu…tôi. Em dịu dàng, nhưng đầy cá tính, khiêm nhường nhưng cũng chất chứa vô vàn những tham vọng, khát khao. Em không đẹp như tranh vẽ, nhưng đủ gây ấn tượng khó phai trong lòng người, bởi nụ cười thanh tao pha lẫn chất “tiểu thư” đài các. Em…lạnh lùng, rất lạnh lùng, tôi thường thắc mắc không biết trong tình yêu, em có phải là người con gái nồng nhiệt, biết quan tâm người khác hay không. Lúc đó em lại mỉm cười: Anh có hiểu những lúc biển trầm lắng/Ở trong lòng ngầm sóng vẫn sục sôi.2
Em nói yêu tôi, và tôi...cũng cảm nhận được tình yêu chân thành, nồng cháy trong sâu thẳm trái tim người con gái bé nhỏ ấy. Nhưng, em mãi là hồng nhan tri kỷ. Tôi thấy thiếu vắng một chút gì đó để trọn vẹn hai chữ “tình nhân”. Tôi đã từ chối một người con gái hoàn hảo, từ chối một tình yêu thanh khiết vô cùng. Có thể cảm giác yêu của tôi đang say giấc nồng, chưa muốn tỉnh thức, có thể tôi đối với em chỉ như anh trai và em gái, cũng có thể em là loài hoa trắng tinh khôi mà ông Trời ban cho trần thế, chỉ được phép ngắm nhìn, ngưỡng mộ, ko được phép chiếm hữu cho riêng mình. Mike - thằng bạn thân của tôi - nói rằng tôi là một thằng đàn ông lãng tử, luôn luôn muốn phiêu lưu, chinh phục cái vô hạn của cuộc sống, chưa muốn dừng lại tại một bến bờ bình yên nào đó. Nó còn nói tôi là một thằng ngốc, rồi tôi sẽ phải hối hận! Ừ, thì ngốc! Tôi còn trẻ, còn nhiều thứ cần tôi tìm tòi, khám phá.
Ba tháng sau khi em nói lời yêu, tôi lên đường đi du học, đến một chân trời rộng lớn hơn, mở ra một cánh cửa mới cho tương lai của mình. Buổi chia tay ở sân bay tôi không bao giờ quên hình ảnh của em lúc đó, nụ cười nhẹ nhàng hòa quyện với nắng mai, mái tóc đen mượt bay trong gió, đôi mắt đỏ hoe và giọng nói nghẹn ngào, nhưng không hề mất đi khí chất thanh tao, cá tính mạnh mẽ:
“Chỉ cần anh nói nhớ em, em sẽ đến bên anh.” 
Blog Radio 231 thần chú tình yêu
  • Tìm lại
Năm năm sống và học tập tại nước ngoài, không phải quá lâu nhưng cũng không phải nhanh đối với nhiều người. Năm năm, tôi trưởng thành hơn rất nhiều cả về vẻ bề ngoài lẫn suy nghĩ, nhận thức bên trong. Sống ở nơi đất khách quê người không thể thoát khỏi nỗi cô đơn, buồn tẻ, tôi cũng đã trải qua một vài cuộc tình, tất cả đều ngắn ngủi, thoảng qua như con gió. Tôi không tìm thấy cảm giác yêu và được yêu thực sự, nỗi trống trải và thiếu vắng vẫn chiếm giữ tâm hồn tôi. Hơn nữa, tôi có cảm giác con gái thời buổi này thật giống nhau, nhàm chán và cũ kĩ. Con gái thời nay thích yêu, nhưng coi tình yêu là một nhu cầu cần có, như một điều phải đến với mình, hơn là xuất phát từ chính mình, họ dường như đang lãng quên điều kì diệu nhất của tình yêu, đó là tình yêu là một món quà mà chỉ có thể đâm chồi nảy lộc khi được trao tặng đi. Cuộc sống vui vẻ, vô tư khi ở Việt Nam là niềm an ủi lớn đối với tôi, tôi vẫn giữ liên lạc với bạn bè quê hương và với em.
Em vẫn luôn quan tâm đến tôi, luôn ở bên cạnh tôi mỗi khi tôi mệt mỏi, cô đơn mặc dù chúng tôi ở cách xa nhau hàng ngàn cây số. Nhưng, hai tháng trước khi về nước, tôi gần như mất liên lạc với em, email, facebook, yahoo… đều không có hồi âm. Dường như tôi bắt đầu tìm kiếm em, tôi ghét cái cảm giác này, cảm giác thiếu vắng em. Tôi cảm thấy lạnh, lạnh giữa mùa hè đầy nắng…
Nhưng, có phải tôi nhớ em hay không thì con tim tôi vẫn im lặng, dường như nó đang cố kìm nén những xúc cảm đang trào dâng mãnh liệt, có thể sẽ nổ tung bất cứ lúc nào khi bất chợt có một tác động dù là nhẹ nhất.
Một ngày trước khi lên máy bay trở về vòng tay yêu thương của cha mẹ, bạn bè, tôi online thông báo cho mọi người biết để lên kế hoạch liên hoan vài bữa cho ra trò. Bất chợt không làm chủ được đôi tay của mình, tôi click vào facebook của em. Cảm giác hụt hẫng lấn chiếm tâm hồn. Tôi bỗng thấy tim mình đau nhói. Trên Wall là ảnh cưới của em, và chú rể là một người hoàn toàn xa lạ, chưa bao giờ em kể cho tôi nghe về người đàn ông đó. Trong bộ váy cưới màu trắng, em như một thiên thần xinh đẹp, thánh thiện e lệ đứng nép vào anh ta và nở nụ cười hạnh phúc, theo tôi đoán là như vậy. Ngạc nhiên ư? Không. Nuối tiếc ư? Không. Hối hận ư? Không. Đau khổ ư? Càng không… Tôi phủ nhận tất cả những giả thiết mà con tim mình đưa ra. Con người vốn ích kỷ, luôn muốn mọi thứ phải thuộc về mình mãi mãi dù rằng mình đã từng vứt bỏ. Biết sai nhưng ko thể ngăn được dòng suy nghĩ, phải chăng đó cũng là một nỗi thống khổ của con người? Em đã thay đổi rồi sao, người con gái hoàn hảo và chung thủy ấy? Em đã quên lời hứa của mình rồi phải không, em yêu?
“Chỉ cần anh nói nhớ em, em sẽ đến bên anh.”
  • Nét chữ cuối cùng của một câu chuyện tình
“Hà Nội có cầu Long Biên
Vừa dài vừa rộng bắc trên sông Hồng
Tàu xe đi lại thong dong
Người người tấp nập gánh gồng ngược xuôi.”

Quán bar ồn ào, chật chội hay quán cà phê yên tĩnh, nhó hẹp đều ko phải là “khoảng trời” lý tưởng của tôi, đặc biệt là cho những cuộc hẹn chứa đựng nhiều cảm xúc. Đó chính là lí do tại sao tôi lại hẹn gặp em tại nơi đây sau năm năm xa cách, vào một buổi chiều thu muộn. Cầu Long Biên là chứng nhân lịch sử của một thời kháng chiến hào hùng, vang dội, và tôi cũng muốn nó viết tiếp câu chuyện tình muộn giữa tôi và em. Tôi, lần đầu tiên, lại hy vọng về tình yêu, về em…đến thế. 
-Anh vẫn vậy, vẫn lịch lãm, phong độ và lãng tử như ngày nào – Em nháy mắt, mỉm cười với tôi.
Năm năm trôi qua, em dường như không hề thay đổi. Mực thước, giản dị, nhẹ nhàng nhưng đầy cá tính. Có lẽ tôi không cần describe em nhiều nữa, bởi bây giờ thì tôi đành phải thú nhận rằng: Mike nói đúng, tôi là một tên ngốc có hạng, và tôi đang hối hận khi từ bỏ một cô gái trong mơ như thế. Liệu đã muộn chưa?
-Ừm, em cũng vậy, một bản nhạc hoàn hảo với những phím đàn ngọt ngào và táo bạo.
-Anh cảm nhận như thế sao?
-Ừm! Anh, đã từng rất hiểu em. Anh xem ảnh cưới của em trên facebook, em đẹp lắm! Chú rể lạ quá, em chưa bao giờ kể cho anh nghe về anh ta.
-Bọn em mới quen nhau một thời gian ngắn thôi, nhưng đủ để hiểu nhau và tiến tới “ngôi nhà và những đứa trẻ”. Còn anh, bao giờ thì nói lời giã tử với danh hiệu “chàng trai độc thân lãng mạn” đây?
-Anh sẽ giã từ nếu như người hạ danh hiệu đó xuống là…EM.
Em, lặng người nhìn tôi. Tôi nhìn em. Im lặng. Tôi đang rất hồi hộp chờ đợi, chờ đợi câu trả lời từ em. Chưa bao giờ tôi thấy mình yếu đuối và nhỏ bé đến thế, một cơn gió nhẹ thoảng qua cũng khiến tâm hồn tôi run rẩy. Nhưng, vực thẳm dường như đang đợi tôi lao đầu xuống. Em rút trong túi một tấm thiệp màu đỏ, bên ngoài in một chữ Hỉ to đậm, đầy khiêu khích.
 
 
-Chúng ta đều không còn trẻ, cần cẩn trọng hơn trong lời nói của mình! Tuần sau là đám cưới của em, hy vọng anh sẽ đến dự và chúc phúc cho em!
- Anh đã suy nghĩ rất kĩ rồi! Xin lỗi em, về sự muộn màng này, anh đã mất quá nhiều thời gian để biết trái tim mình thực sự thuộc về ai. Hãy cho anh một cơ hội!
- Tất cả đã quá muộn rồi!
Rồi em khe khẽ hát, ánh mắt nhìn xa xăm vào hoàng hôn đang nhuốm đỏ cả một vùng trời.

After some time I’ve finally made up my mind
She is the girl and I really want to make her mine
I’m searching everywhere to find her again
25 minutes của Michael Learns To Rock – bài hát quen thuộc mà tôi thường chơi ghita và hát cho em nghe. Tôi giống anh chàng trong bài hát lắm sao? Tất cả đều đã muộn rồi ư? Đã đến lúc tôi phải đón nhận thất bại của chính mình? Nhìn xuống dòng sông Hồng đang cuộn siết, tôi thấy nó thật giống với tâm trạng của mình lúc này, sục sôi và mãnh liệt. Em quay đầu lại, đi về phía không có tôi. Tôi phải làm gì để đưa em trở về bên mình?
Bất chợi tôi nhớ tới trong truyện cổ “Alibaba và bốn mươi tên cướp” có một câu thần chú, nó mở cửa cái hang tối tăm, đưa Alibaba trở lại với ánh sáng.
Tôi…cũng có một câu thần chú…
-       Anh…nhớ em! 
Một giây.
Hai giây.
Và ba giây.
Ấm áp. Nồng nàn. Và chân thành. Em đang ôm tôi. Dường như mọi nỗi niềm, thương yêu, nhớ nhung bao năm qua mà em cất giấu tận đáy lòng đã vỡ òa trong cái ôm này. Em khóc. Giọt nước mắt nỏng hổi lăn trên gò má, ướt mi mắt long lanh. Lần đầu tiên, tôi – gã đàn ông 30 tuổi – phá lệ cái gọi là “khí chất nam nhi”. Tôi khóc. Khóc vì một cô gái.
- Em không bao giờ quên lời hứa của mình, dù phải từ bỏ một đám cưới!
“Chỉ cần anh nói nhớ em, em sẽ đến bên anh.” 

Ai nói những câu thần chú chỉ có trong những câu truyện thần thoại cổ xưa. Nó luôn luôn tồn tại. Ở ngay trong cuộc sống của mỗi chúng ta.

Em, luôn thuộc về tôi. Và tôi, cũng đã thuộc về em từ lúc nào không rõ. Chỉ khi nói ra câu thần chú đó, Thần Chú Tình Yêu, tôi mới biết rằng, tôi nhớ và yêu em đến nhường nào. Tất cả tình cảm của tôi bấy lâu nay giành cho em có khi còn dày hơn cả tầng băng ở Nam Cực. Vậy mà…

Tôi thích Lighthouse của Westlife. Tôi sẽ hát nó cho người con gái mà tôi yêu thương nhất. Ngay lúc này…

Thì ra, Tình Yêu giống như một cuộc tìm kiếm trên GOOGLE.4 Có những từ khóa bạn chỉ mất một vài giây để tìm thấy kết quả ưng ý, nhưng có những từ khóa bạn phải mất rất nhiều thời gian để tìm thấy đáp án chính xác cho những thắc mắc của mình. Tình yêu cũng vậy, có những người chỉ cần một giây để biết mình thuộc về ai, nhưng có những người phải mất cả một chặng đường dài để biết đối phương thực sự quan trọng đối với mình.
  • Bí mật, bạn còn nhớ vào thời khắc tôi nói…
-[…] Còn anh, bao giờ thì nói lời giã tử với danh hiệu “chàng trai độc thân lãng mạn” đây?
-Anh sẽ giã từ nếu như người hạ danh hiệu đó xuống là…EM.
Tôi không thể nào tin được, những lời anh vừa nói. Cuối cùng thì người tôi yêu hơn bất cứ điều gì trên đời cũng thừa nhận rằng anh đang cần tôi. Tôi nghĩ, mình sẽ không bao giờ giành tình cảm cho ai nhiều như vậy, giống như anh. Tôi đã trúng “tiếng sét ái tình” ngay từ lần đầu tiên gặp anh – một người con trai trong mơ, một chân mệnh thiên tử mà tôi luốn kiếm tìm. Tình yêu với anh là số phận, như thể tôi đã sống để chuẩn bị, để đợi gặp và yêu anh.
Và câu chuyện diễn ra trước khi anh về nước, Mike – bạn thân anh bỗng nói với tôi:
-Anh rất thích phong thái và nụ cười của em, thanh tao và nhẹ nhàng. Coi như em giúp anh, hoàn thành bộ sưu tập. Nó là tất cả những gì mà anh có, trước khi anh từ bỏ niềm đam mê này.
-Em…Em không nghĩ mình có thể làm được, em không đủ tiêu chuẩn. Anh hãy nhờ người mẫu đi. Em…Em…
-Không. Anh là nhà thiết kế, anh hiểu bộ sưu tập của mình cần những thứ gì để giúp nó trở nên hoàn hảo. Giúp anh đi, tiểu thư!
-Em…
Quá bất ngờ. Tôi không thể hiểu nổi Mike nghĩ gì khi lại nhờ tôi làm người mẫu cho bộ sưu tập của anh. Là một nhà thiết kế nổi tiếng, sáng tạo và cá tính, Mike đã dồn hết tâm huyết của mình vào việc thiết kế váy cưới – bộ sưu tập cuối cùng của anh trước khi quay về giúp việc kinh doanh cho gia đình. Tôi không thể từ chối một cũng là vì Mike rất thành khẩn, hai là vì Mike giống như anh trai của tôi.
Bộ sưu tập lấy cảm hứng mùa thu, gam màu chủ đạo là vàng và trắng. Mike quả là một nhà thiết kế có tài, thật tiếc khi anh lại chấm dứt đam mê của mình sớm như vậy. Nhiều lúc tôi không hiểu tại sao Mike lại không kết hợp cả hai, làm kinh doanh và theo đuổi đam mê. Nhưng, mỗi người đều là một bản tình ca với những giai điệu và ca từ hoàn toàn khác nhau, có thể Mike có cái khó của anh.
-Tại sao anh lại chọn em cho bộ sưu tập?
-Vì anh có thể tiên đoán được tương lai, có thể em sẽ có một đám cưới cho riêng mình, vào một ngày không xa.
-Không đâu! Đến thời điểm này em vẫn chưa có người yêu. “một ngày không xa” của anh chắc phải tương đương với mười năm nữa.
-Sao nào? Vẫn chưa quên được Max à?
Năm năm qua chưa có một ai nhắc tới tên anh trước mặt tôi, ngoài Mike. Max – sao Hỏa – cái tên phản ánh đúng tính cách của anh, hay nóng giận, nhưng rất ấm áp, dịu dàng. Nhìn bộ sưu tập váy cưới của Mike, một nỗi buồn phủ kín trái tim tôi. Anh đang ở rất xa, có lẽ anh đã quên ở một nơi nào đó trên Trái Đất này, vẫn có một người luôn chờ đợi anh, từng giây, từng phút, dù biết là vô vọng. 
-Có lẽ anh ấy không thuộc về em. Năm năm trước, em đã từng thất bại. Năm năm sau, mười năm sau, thậm chí là cả cuộc đời này em sẽ mãi là kẻ tay trắng.
-“Người đi xa nhất thường là người sẵn sàng hành động. Một chiếc thuyền luôn muốn yên ổn chắc chẳng bao giờ ra được khơi xa.” Em sẽ mãi thất bại nếu em không biết dùng trí thông minh, lòng tin, và sự kiên nhẫn của mình để đạt được mục đích.
Câu nói của Mike đã đánh thức những nỗi niềm sâu kín trong tôi, mà bấu lâu nay tôi lưu giữ như một bảo vật quý giá. Tôi yêu anh. Năm năm trước, tôi đã sai lầm khi hoang mang quá sớm, trước lời khước từ của anh. Năm năm trước, anh là một cơn gió, một cơn gió mà không ai có thể nắm bắt được, kể cả tôi. Nhưng tới lúc này, tôi phải hành động giống như ông hoàng thơ tình Xuân Diệu: Tôi muốn buộc gió lại/Cho hương đừng bay đi.5
Hai tháng trước khi anh nói sẽ về nước, tôi không online với anh. Dường như anh bắt đầu tìm kiếm tôi, không biết là tìm kiếm một hồng nhan tri kỷ hay trong trái tim anh đang phân vân điều gì, yahoo, email, facebook…của tôi luôn có những dòng offline của anh. Thế kỉ 21 là thế kỉ của sự bùng nổ công nghệ số, là một công dân của thời đại mới, tôi không thể không biết cách sử dụng nó làm công cụ đắc lực giúp ích cho cuộc sống của mình.  
…Một ngày trước khi anh về nước, tôi post bộ sưu tập váy cưới của Mike mà tôi làm người mẫu lên facebook. Không hiểu tại sao lúc đó tôi lại chắc chắn là anh sẽ ghé qua Wall nhà mình. Liều lĩnh. Tôi tiếp tục “kế hoạch” của mình khi đi đặt thiệp cưới, đặt một cái. Quá liều lĩnh. Khi đặt thiệp, tôi bị ông chủ shop và nhân viên nhìn như một người mắc bệnh viễn tưởng kinh niên.
“Sẵn sàng đánh cược, chấp nhận chịu thua”.6
Tôi muốn đánh cược một ván, ván cờ mang tên Tình Yêu. Dù biết là quá mỏng manh. Để giành phần thắng.
Cuộc sống giống như một bài thi trắc nghiệm, đáp án ở ngay trước mặt chúng ta nhưng chúng ta lại không nghĩ ra nó mà khoanh tròn. Nếu cuộc sống đá cho bạn 1 cú, hãy để nó đá bạn về phía trước. (Ernest Hermingway)
Alex Nguyễn

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Xin cho tôi nắm lấy tay em đến cuối cuộc đời

Thơ Blogger
Lời tác giả: “Vô tình có 1 dạo mình rất thích nghe "Niệm khúc cuối" Tết này lại có dịp nghe lại 1 ca sĩ vô danh nhưng hát rất cảm xúc bài hát này... Vậy là mình viết vội vài dòng, như 1 kỷ niệm. Cám ơn ca khúc"Niệm Khúc Cuối” của Ngô Thụy Miên “
Dẫu biết cuộc đời là muôn vạn vật đổi sao dời
Và con người là một kiếp sinh linh bé nhỏ
Vẫn mong có thể sống trọn một mối tình
Nắm chặt tay Em đến cùng trời cuối đất
Dẫu Tôi biết những giấc mơ khó thành sự thật
Và cuộc đời là một kiếp cô liêu
Tôi vẫn muốn yêu Em thật nhiều
Cho đến khi linh hồn Tôi rã nát


Ảnh minh họa
Dẫu rằng Em xa Tôi ngút ngát
Và những đêm dài lạnh vắng đơn côi
Hãy cho Tôi biết Em có thật trên đời
Tôi sẽ đánh đổi tất cả cho khoảnh khắc đó
Dẫu có một ngày Em sẽ ra đi với gió
Và tình yêu này chẳng thể mãi mãi với nhau
Tôi biết rằng mình sẽ rất đau
Nhưng Tôi không thể ngăn con tim mình yêu để rồi khóc
Nếu thật sẽ có sự đền bù cho một thằng Tôi - ngốc
Xin cho Tôi nắm lấy tay Em đến cuối cuộc đời...

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Trái tim em khô cứng vì tình yêu

Trước đây,

Nếu là trước đây, em đã chạy xe ngoài đường, rong ruổi trong cái lạnh giữa đông để những cơn gió đâm xuyên trái tim đang nóng hổi trong lồng ngực, cuốn trôi hết tình yêu ấy.

Nếu là trước đây, em đã đập phá những gì trong tay, hét lên thật lớn và khóc thật nhiều để nước mắt xóa sạch những ký ức về tình yêu ấy.

Nếu là trước đây, em đã gọi cho anh, đã làm những gì mà một đứa con gái mới lớn thường làm.

Nếu là trước đây, em đã làm mình tổn thương để có thể quên đi nỗi đau sâu thẳm trong em.

Nhưng đó là trước đây.



Bởi bây giờ,

Sáng em vẫn đi làm, vẫn cười tươi, vẫn nói chuyện bình thường.

Trưa, em vẫn đi chợ và nấu những món em thích.

Chiều, em ngồi vẩn vơ suy nghĩ về những kế hoạch, những công việc cần làm và sẽ làm.

Tối, em vẫn đi chơi với bạn, rong ruổi qua những con phố, đưa nhanh ánh mắt nhìn về một quán quen mơ hồ…

Đêm, em ngồi đối diện với nỗi đau của mình. Em nhìn thật sâu vào nó. Tổn thương đó, nó trần trụi và kinh khủng biết bao nhiêu. Nhìn nó phản chiếu trong gương, em mới biết nó bị mổ xẻ, chắp vá và toàn một màu đen. Nó xù xì, xấu xí như một con quái vật. Em muốn ném nó đi biết bao, muốn gạt bỏ nó đi biết bao. Nhưng, nó cứ mãi ôm ấp lấy con tim lạnh buốt của em.

Đêm, lạnh lắm rồi. Nhưng tình yêu ấy còn lạnh hơn, nó làm trái tim em khô cứng, không thể đập nổi nữa.

Đêm làm em nhớ đến anh. Càng nhớ, em càng đau vì một sự thật mà cả anh, em và ai đó đều biết. “Em chỉ là một cơn gió thoáng qua, một loài hoa dại, một đám cỏ khô bên đường anh bước qua, di đôi chân xuống đó và vòng tay ôm người phụ nữ xinh đẹp kia”.

Mai sau...

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Blog Radio 230: Em yêu anh dù ngày mai có ra sao

Không bao giờ là quá muộn để bạn bắt đầu tin và giữ niềm tin vững vàng vào tình yêu cuộc sống. Điều kỳ diệu và sức mạnh phi thường của tình yêu vẫn luôn đến với ta một cách bất ngờ như vậy, ngay cả khi cuộc sống ban cho ta tình yêu đích thực vào đúng lúc ta biết rằng quỹ thời gian của ta không còn nhiều nữa... Mời bạn cùng hòa mình trong không gian của câu chuyện Blog Radio 230 cùng blog.kieuhanh.info
Lời tác giả: Tình yêu là muôn ngàn khúc ca của cuộc sống. Nỗi buồn hay niềm vui đều dệt lên miền kỷ niệm mà nơi đó trái tim của mỗi người luôn muốn hướng về dù sau này cuộc sống có ra sao… Tình yêu cũng giúp con người ta mạnh mẽ hơn trên chuyến  tàu số phận không báo trước của cuộc đời.
Thiên Thảo ngồi bên cửa sổ ngắm những giọt mưa  còn đọng lại trên ô cửa kính rồi nhòa đi trong mắt cô. Đã lâu lắm rồi cô không được trở lại cảm giác này, cái cảm giác chờ đợi một ai đó và ngắm mưa mùa hạ ngoài kia.  Cô biết mình quyết định ra đi như vậy khiến Thắng sẽ rất đau và  trái tim cô cũng đang âm thầm rỉ máu nhưng cô khẽ mỉm cười, một nụ cười thanh thản trong lòng khi cô lựa chọn mình là người rời xa  anh trước. Cô biết  những ngày tháng tiếp theo cô sẽ phải đấu tranh phải vật lộn  với chính mình và với cả số phận đang thách thức cô.
Ngày ấy…
Thiên Thảo    sinh viên  ngành y  nhưng lại đam mê hội họa và dường như nhân vật chính trong mỗi bức tranh của cô đều là hoa hướng dương. Không hiểu từ khi nào cô lại say mê loài hoa ấy đến vậy, hoa hướng dương đi vào từng ngóc ngách trong cuộc sống của cô. Nhớ đến cô có lẽ người ta sẽ chẳng nhớ gì ngoài  một cô gái với dáng mỏng manh như  giọt sương  mai nhưng khi  nhắc đến hoa hướng dương bạn bè cô sẽ nghĩ ngay đến cái tên Thiên Thảo.
Sau kỳ nghỉ dài được ở nhà  cô lên trường sớm hơn vì phải giải quyết chuyện giấy tờ. Xong công việc cô lại có thời gian dành riêng cho mình, lang thang những con phố dài, đứng lặng hàng giờ trước cửa hàng hoa cũng chỉ để ngắm những bông hoa hướng dương mà cô thích, tìm cho mình một không gian riêng rồi nhâm nhi tách cà phê và vẽ  thêm nhiều hơn những bức tranh cho bộ sưu tập của mình.  Mỗi bức tranh là một bầu khí quyển riêng về loài  hoa mang  tên mặt trời , bộ sưu tập của cô còn đủ các đồ vật mang hình dáng ngộ nghĩnh ,  đáng yêu từ móc thìa khóa đến chiếc hộp bút hay cái cặp tóc nhỏ rồi còn cả một quyển sách ép toàn cánh hoa hướng dương. Những lúc buồn hay cô đơn ngồi nghe một bản nhạc cùng tách cà phê và ngắm những bông hoa kia với cô thời gian như dừng lại , cô chìm vào thế giới rất riêng mà chỉ mình cô mới cảm nhận được, một chút gì đó mơ hồ giữa cánh đồng hoa dưới ánh  nắng rực rỡ, muôn ngàn mặt trời đang tỏa ra vẻ đẹp rực rỡ tràn đầy sức sống nhất…. Cô khẽ mỉm cười, chỉ thế thôi cô lại lấy lại được tinh thần mới sau tất cả mệt mỏi của cuộc sống!

Bước chân ra khỏi quán cà phê, bất ngờ cơn mưa rào ở đâu ập đến.  Mưa! Những cơn mưa bất chợt , dường như cả năm nước đổ dồn hết vào mùa hè thì phải  . Cô không thích mùa hè bởi cô thường  quên mang theo ô mỗi khi đi ra khỏi nhà, mà chiếc ô chỉ khiến cô thêm vướng bận. Tính vô tâm đó  khiến cô không khỏi nhiều lần bị ướt, dẫu vậy dù ghét nhưng mùa hè vẫn đến và vẫn mang  những cơn mưa bất chợt kia đến.
- Lại mưa rồi! Ghét thật đấy! Những chậu hoa ở nhà sẽ ướt hết mất!

Cô lẩm bẩm trong miệng.
Rảo bước thật nhanh cô dừng lại dưới hiên  của một ngôi  nhà ven đường để trú mưa. Những giọt mưa thi nhau rơi trên mái nhà, trên tán cây rồi ồ ạt chảy thành từng dòng xuống con đường . Mưa có khi lách tách lại có khi lùng  bùng, lộp bộp… Mưa mùa hè cứ hồn nhiên thi nhau rơi , mưa mát lạnh như chính tâm hồn cô . Cô khẽ đưa tay ra hứng những giọt mưa .Mát quá! Lạnh quá ! Thế mà từ trước cô lại hay cau có với những cơn mưa vô tư nhất của đất trời này. Mưa mùa hè phải chăng mang một  dư vị riêng khác những cơn mưa khác, nó không lạnh cắt da cắt thịt như mưa phùn hay không đầy tâm trạng như mưa  ngâu , những cơn mưa rào đến rồi đi thường tình trong quy luật của đất trời. Tâm hồn cô như nhảy nhót cùng những hạt mưa đang xô nhau ào ạt niềm vui ngoài kia, phút chốc cô quên đi nỗi sợ hãi luôn ám ảnh trong mình . Tâm hồn cô reo lên cùng vũ khúc mưa. Cô mải ngắm mưa rồi bỗng “bịch” khi một người khác   chạy vào trú mưa làm văng chiếc túi  cô cầm rơi xuống đất, nó đã bị nước mưa làm ướt .
- Tôi xin lỗi ! Chiếc túi có sao không ?
Luống cuống cô cúi xuống cầm vội chiếc túi lên , mặt cô  bỗng thẫn thờ  như đánh mất thứ gì quan trọng lắm.
- Của cô đây.

Chàng trai đã cầm chiếc túi lên. Những bức tranh đã nhòe màu, nước mưa đã làm chúng loang lổ.

- Chúng ướt hết rồi.

Chàng trai khẽ nói.

- Cảm ơn anh.

Đôi vai cô run run, những giọt nước mưa làm cho khuôn mặt cô tái đi . Vụt chạy vào trong màn mưa, cô để lại ánh mắt nhìn đầy ngạc nhiên của chàng trai…

Dù đã hoàng hôn nhưng mặt trời vẫn chưa thu hết những tia nắng cuối ngày . Chân trời đỏ rực một góc, giữa mênh mông cánh đồng cỏ còn vương những hạt bụi của thời gian cô vẫn đứng vẽ, gió mùa thu làm bay bay những sợi tóc mai trên gương mặt dính màu vẽ của cô.

- Cô vẽ rất đẹp!

Giật mình Thiên Thảo quay lại. Cô hơi nhíu mày.

-          Anh là…
-          Cô không nhớ tôi sao ?
-          Tôi nhớ ra rồi, anh đã  cùng tôi trú mưa …
-          Đúng rồi Sunflower …
Thiên Thảo khẽ ngượng ngùng quay đi, đây là lần đầu tiên có người gọi cô như vậy. 
-          À, cái này của cô.
Anh đưa cho cô một bông hoa hướng dương đã ép khô mà cô làm rơi khi chạy vội đi.


Thế đấy cô và anh đã gặp lại và họ cùng đi bên nhau trên một con đường  từ khi nào không hay. Hoa hướng dương là người bạn bấy lâu nay của cô và bây giờ hoa hướng dương lại đem anh đến với cô nhưng cô sợ ngày nào đó cô cũng phải rời xa anh như hoa hướng dương sẽ đến lúc tàn. Có lần cô đã đọc về cuộc đời của nhà viết kịch người Nga cô trăn trở mãi bởi câu nói đau khổ của người vợ: “ Sao anh lại để tình yêu của em phải sống đơn côi?” Trái tim cô bật khóc khi nghĩ đến anh và tình yêu anh mà cô sẽ phải bỏ lại. Cô muốn hình ảnh cô trong anh là một cô gái căng tràn sức sống, yêu đời, là những gì đẹp nhất để anh lưu giữ khi cô không còn bên cạnh anh. Cô muốn dành cho anh những khoảnh khắc hạnh phúc nhất bởi  cô sợ một ngày nào đó rời xa rồi anh sẽ đau khổ hơn cô và mỗi lần nghĩ đến điều đó nước mắt cô lại rơi lạnh đôi gò má.

Hạnh phúc là những kỷ niệm mà tình yêu thì nên tích giữ những  kỷ niệm đẹp, cô nghĩ đến anh và thấy mình có can đảm hơn để tiếp tục cuộc sống. Cô và anh rong ruổi trên những con phố đã lên đèn, cùng nhau ngồi nhâm nhi tách cà phê trong bản nhạc quen thuộc “ Little sunflower”, cô nhìn thật lâu khuôn mặt anh để lưu giữ khuôn mặt ấy, cô  sợ trong phút chốc nó sẽ không còn nữa, đôi mắt cô buồn mênh mang chứa cả nỗi buồn của bóng đêm ngoài kia nhưng nụ cười mát lành như những giọt mưa mùa hạ thì luôn nở trên môi. Tháng sáu những cánh đồng hoa hướng dương như muôn ngàn mặt trời, anh cầm tay cô đi dưới cái nắng vàng hanh, hạnh phúc tràn đầy trong trái tim có nắng, đã lâu lắm rồi cô mới thấy mình được bước và cảm nhận hương vị ngọt ngào của tình yêu giữa đồi hoa mặt trời, khoảnh khắc này cô muốn ép vào cuốn sổ mang tên kỷ niệm. Cô dụi dụi đầu vào sau lưng anh như đứa trẻ bị đoán đúng tâm trạng khi anh nói:

-          Em thích hoa hướng dương nhất đúng không? Nhưng em còn đặc biệt thích anh nữa?!

Phải rồi, cô thích hoa nhưng bông hoa mặt trời cô thích nhất là anh. Cô đã tìm được bông hoa ý nghĩa nhất và cô biết mình không thể từ bỏ khi cô vẫn còn trên cõi đời này dù chỉ một khoảnh khắc. Cô đã nghĩ vậy khi  nhìn thấy nụ cười ấm áp anh dành cho cô. Cô muốn biến những ngày tháng đáng quý tiếp theo của mình trở thành thiên đường ngay trên mặt đất . Cuộc sống của cô bận rộn và ngập tràn những công việc, cô muốn tất cả khỏa lấp đi nỗi sợ hãi luôn ngự trị trong cô. Cô miệt mài vẽ tranh ở bất kỳ đâu. Đã có lần anh thắc mắc:

-          Em làm việc nhiều quá, nên nghỉ ngơi chút đã.
-          Em phải tranh thủ , thời gian đối với em rất quý . Em sẽ vẽ thật nhiều để còn bán chúng nữa. Anh nghĩ sao?
-          Em bán tranh à, thế em  vẽ anh đi, nhìn kỹ anh cũng handsome lắm đấy đảm  bảo em sẽ trở thành một họa sỹ nổi tiếng . Mà em muốn bán tranh để làm gì?
-          Để mua một ngôi nhà thật rộng có cả vườn để trồng hoa hướng dương.
-          Chúng ta có thể cùng mua được không?
-          Không, em muồn tự mình mua rồi sống ở đó và ngày ngày được nghe thấy tiếng cười của tụi nhỏ.

Anh trầm ngâm, anh đã hiểu vì sao cô nói vậy, cô muốn xây bệnh viện cho trẻ em mồ côi. Những lần được  cùng cô đến thăm bọn trẻ, anh lại thấy se lòng khi nhìn những đứa trẻ tội nghiệp đã không có cha mẹ ở bên đang khô héo dần đi vì bệnh ung thư máu.  Thiên Thảo đồng cảm với những tâm hồn thơ dại kia, mỗi lần nhìn những đứa trẻ hồn nhiên phải chịu nỗi đau vì bệnh tất cô lại lặng lẽ khóc. Trong phòng của bọn trẻ treo đầy những bức tranh hoa hướng  dương cô đã vẽ, mọi thứ xinh xắn được chính tay cô gắn hoa hương dương lên. Căn phòng của lũ trẻ  như một vườn hoa hương dương ngập tràn màu yêu thương ấm áp. Thắng đứng lặng người nhìn tất cả, anh hiểu thể giới xung quanh anh còn rất nhiều những cảnh đời tội nghiệp và đã có lúc anh tự trách mình vô tình vì tự cuốn vào công việc và những đam mê mà một trái tim đầy nhiệt huyết dành cho những số phận bất hạnh anh đã để quên đâu đó. Anh yêu Thiên Thảo, yêu tấm lòng nhân ái và yêu cả tâm hồn luôn lặng lẽ san sẻ nỗi đau người khác trong cô. Cuộc đời đâu chỉ tồn tại tình yêu giữa hai con người mà nó còn là sự đồng cảm với tất cả nỗi đau sự bất hạnh với những người xung quanh ta. Thắng thấy mình hiểu ra điều đó đã muộn so với tuổi đời đã đi qua, nhưng giờ bên cạnh anh đã có Thiên Thảo đi cùng, anh sẽ cùng cô chia sẻ với những em bé gặp cảnh đời không may mắn kia. Chính cô đã cho anh thấy mở lòng và cảm nhận cuộc sống sẽ được nhận lại hạnh phúc mà không một ngôn từ nào có thể diễn tả được.

Cuộc đời đôi khi là một dòng sông phẳng lặng nhưng cũng có những sóng gió những con đập chặn ngang dòng sông ấy. Thiên Thảo biết mình không còn sống được bao lâu, cô không muốn gieo hy vọng vào anh để rồi chính cô lại mang tuyệt vọng và nỗi đau đến dày vò trái tim anh. Anh có thể là mặt trời sưởi ấm cho cô nhưng cô lại không thể là một ngọn cỏ mãi sống trong ánh sang  của mặt trời ấy. Cô phải lặng lẽ rời xa anh dù lòng cô rất đau.

Sáng mùa thu trời se  lạnh, anh đến quán cà phê Sunflower quen thuộc , cảm giác nhớ nhung và mong gặp cô trong anh vụt trở lên hụt hẫng khi chờ mãi không thấy cô đến. Cô phục vụ bàn mang đến cho anh một tách cà phê và một phong thư nhỏ:

-          Anh có thư ạ.

 “Em xin lỗi vì đã không đến. Cảm ơn anh vì thời gian qua đã cho em đôi vai để tựa vào. Em biết em  cũng sẽ như hoa hướng dương rồi đến một ngày sẽ tàn . Đã đến lúc em phải ra đi, xin anh đừng tìm em nữa, cầu chúc cho hạnh phúc sẽ đến với anh- hoa mặt trời của em.
                                                                                                                      Sunflower”

Anh hốt hoảng lao ra khỏi quán dầm mình trong cơn mưa đang xối xả. Mưa lạnh quá, cái lạnh thấm vào tim anh, anh biết tìm cô ở đâu, ở đâu có thể tìm thấy cô…  Giữa cánh đồng mênh mông những bông hoa rủ xuống ướt mềm , dưới cơn mưa tầm tã những cánh hoa ủ dột thu mình trong làn nước trắng xóa,  anh gọi tên cô đến khản cổ … nhưng… vô vọng. Những nơi anh có thể đến thì bóng hình cô vẫn nhạt nhòa. Lòng trĩu nặng anh biết mình đã đánh rơi hạnh phúc , lang thang những con phố thu mình vào nỗi buồn xa vắng anh càng thấy nhớ cô quay quắt hơn, cuộc sống của anh không thể thiếu bóng hình cô. Nơi đâu cũng là nụ cười ánh mắt của cô, kí ức cô tạo cho anh quá nhiều không thể xóa nhòa.



Những tháng ngày tìm kiếm cô đều vô vọng, không một câu giã từ không một dòng hồi âm anh không biết cô đang ở đâu làm gì chỉ biết rằng trái tim anh luôn gọi tên cô trong từng giấc mơ.

                                             “Những hy vọng về nhau giờ đã khuất sâu
                                              Những nước mắt ngày mình xa nhau
                                              Hòa trong gió mưa tơi bời
                                              Con phố xưa giờ đây chỉ mình anh bước
                                              Mình dừng lại em nhé để đừng nhói đau
                                               Sao mãi cứ luôn xa nhau
                                               Ngày mai dẫu có muộn phiền nước mắt sẽ rơi
                                               Anh vẫn bên em mà thôi
                                               Mình dừng lại em nhé dù đời cứ trôi
                                               Yêu thương cứ sao xa vời
                                               Lòng anh cứ mãi đợi chờ dù yêu thương nhỏ nhoi
                                               Hạnh phúc là ngày bên em…”

Ngày cuối tuần anh đến thăm những đứa trẻ mồ côi. Bước vào căn phòng ngập đầy hoa hướng dương anh biết cô đã đến đây lòng anh như thắp lên tia hy vọng.

-          Anh không đến cùng chị Thiên Thảo à?

Anh ngập ngừng chưa đáp lời , một đứa bé khác đã nói:

-          Chị Thảo bị bệnh không đến đây được nữa.
-          Em nói sao? Chị Thảo bị bệnh à? Chị ấy đến đây bao giờ vậy?
-          Cách đây mấy hôm rồi. Em thấy chị ấy gặp bác sỹ rồi đi ngay.

Đầu óc anh choáng váng không tin vào tai mình nữa, cô ấy bị bệnh ung thư máu giai đoạn cuối, cô ấy đã âm thầm chịu đựng một mình, cứ nghĩ đến nụ cười trong sáng và nỗi đau âm thầm của cô ấy anh đã tự trách mình không thể đến bên không thể là bờ vai cho cô tựa. “Không được, em không thể bỏ anh như vậy, em là cô gái kiên cường không thể đầu hàng số phận như vậy được”. Anh vùng bỏ chạy trong nỗi đau như muôn ngàn mũi kim đang đâm vào từng tế bào. Anh phải làm sao để cứu cô ấy thoát khỏi lưỡi hái tử thần. Anh phải làm sao để cuộc sống của cô ấy bình yên với những ước mơ giản đơn mà cô ấy còn đang dang dở… Anh không dám nghĩ đến những điều xa xôi, bởi khi đó trái tim lại quặn lại. Còn nhiều điều anh muốn cùng cô thực hiện, còn nhiều hạnh phúc anh muốn mang đến cho cô. Tất cả giờ bị cuốn trôi như cơn mưa mùa hạ sao? Cứ như vậy anh chạy về phía cơn mưa dĩ vãng nơi hai người đã gặp nhau, anh không thể níu cô được nhưng mong mưa đừng mang cô ấy đi, cô là tất cả những gì anh có.  Khuôn mặt anh ròng ròng nước mưa, chúng  hòa vào với nước mắt đang nghẹn lại nơi cổ họng khô rát, anh muốn gào thật to trước định mệnh. Mưa đã đem cô đến giờ anh sợ cô cũng biến mất trong làn mưa, nghĩ đến điều đó người anh run lên như  có ai đó đang bóp nghẹt trái tim anh đến khó thở…Anh bước vào mái hiên,  đưa tay ra hứng những giọt nước mưa. Lạnh. Tê dại. Anh phải đi tìm cô tìm lại những kỉ niệm ngày xưa…
                  
Thiên Thảo đang co mình như chú mèo bị ướt đôi mắt trầm buồn nhìn ra ngoài cửa sổ. Từ ngày rời xa Thắng cô đã tự  thu mình trong thế giới riêng nhỏ bé mà chính cô tạo ra. Nỗi nhớ anh cồn cào nhưng cô không cho phép mình bước trở lại, cô không muốn mình là gánh nặng hay một ký ức toàn đau thương và nước mắt trong anh. Cô đốt nỗi nhớ trong những màn mưa, cô ghi nhớ hình ảnh anh bằng cáchvẽ hình anh trong trái tim cô. Cô nghĩ thời gian lúc này có thể làm cô đau nhưng nó sẽ làm lành vết thương trong anh. Cô miên man giữa những hồi ức về anh. Có tiếng ai gõ cửa:

-          Cốc ! Cốc!

Cô đứng dậy mở cửa nhưng không có ai, chỉ là  những  bông hoa hướng dương đặt dưới bậc thềm rồi kéo dài thành một con đường muốn dẫn cô đi. Cô lặng lẽ bước. Anh đi theo cô. Nhìn dáng mỏng manh như màu sương khói của cô khiến anh  muốn chạy đến ôm lấy cô ôm hết những nỗi đau mà cô phải chịu. Trên con đường trải đầy hoa hướng dương ấy người ta thấy hai người đang bước đi về phía mặt trời. Cô gái với khuôn mặt rạng rỡ và những giọt nước mắt ướt đẫm lăn dài  trên khuôn mặt chàng trai. Hạnh phúc dường như là sự đuổi tìm, hy vọng- thất vọng rồi lại hy vọng, anh đi về phía cô – cô đi về phía mặt trời hạnh phúc. 

 



Thiên Thảo dừng lại, trước mặt cô là những bông hoa hướng dương đang khoe sắc rực rỡ dưới bầu trời ảm đạm. Một lọ màu xanh đặt cạnh những bông hoa. Run rấy cô đọc từng mẩu thư nhỏ.

“ Em có biết rằng anh đã yêu em ngay từ lần đầu chúng ta gặp nhau tình cờ dưới mái hiên không? Anh đã lặn lội đi tìm người con gái đã đánh rơi bông hoa hướng dương đã lấy đi trái tim của anh ngay từ ánh mắt lạ lùng đầu tiên của cô ấy, và anh đã tìm thấy em. Mỗi lần nhớ em anh lại ước chúng ta sẽ cùng nhau có một ngôi nhà xung quanh trồng thật nhiều hoa hướng dương. Anh sẽ cùng em xây dựng những ước mơ mà em đang mong muốn. Em đi không lý do, anh đã lo lắng nhường nào. Anh không muốn mặt trời trong anh biến mất…

Nhiều khi anh muốn nỗi nhớ  em nguôi ngoai nhưng anh không làm được. Anh là hoa mặt trời của em , thiếu nước rồi anh sống sao được.

Em đi đã lâu rồi, em còn nhớ mái hiên chúng ta trú mưa ngày trước không ?

Em hãy đến Sunflower  nhé anh để thấy một điều….
Anh nhớ em nhiều lắm…”

Uống những viên thuốc tình yêu quá liều khiến cô bật khóc trong hạnh phúc. Cô quan trọng với anh nhường vậy mà cô không hay biết. Cô không tin anh hay không tin vào bản thân mình về một tình yêu không đi đến ktận cùng . Nỗi hoang mang đã khiến cô bị dày vò còn anh thì đau khổ. Cô khóc tức tưởi khi vỡ òa trong nỗi sợ hãi và và cả niềm hạnh phúc của một tình yêu mà cô đang có. Anh bước đến ôm chặt cô từ đằng sau:

- Anh xin lỗi vì đã không bên em những lúc em cần anh. Anh sẽ không rời xa em nữa. Hãy cho anh một cơ hội nữa để làm nơi tựa gối trái tim em những lúc em sợ hãi hay đau đớn.

Cô khóc , khóc cho niềm hạnh phúc mỏng manh vỡ òa, khóc cho ngày mai.

- Em rất sợ. Em muốn được tiếp tục vẽ tiếp tục cùng anh ngắm hoa hướng dương nhưng em sợ, rất sợ nếu ngày mai mình không tỉnh dậy nữa.

- Anh sẽ bên em. Chúng ta sẽ bước chung một con đường. Cuộc sống có ra sao, ngày mai có thế nào anh vẫn bên em. Nơi cuối con đường kia chúng ta sẽ chờ nhau.

Giữa cánh đồng hướng dương cô tựa đầu vào vai anh, cảm giác bình yên lại ùa về. Dù khoảnh khắc đó ngắn ngủi, dù cô biết trước ngày mai sẽ đến nhưng cô vẫn muốn tiếp tục sống và muốn hạnh phúc với mặt trời tình yêu của mình. Cô muốn bên anh muốn được sưởi ấm bởi tình yêu của anh.

“Cảm ơn thượng đế đã mang anh đến trước khi em  bước đi thật xa. Em đã từng ghét những cơn mưa mùa hạ nhưng gặp anh em lại thấy chúng đáng yêu nhường nào. Em thích nắm tay anh và đi bộ cùng anh thật lâu, thích ngắm khuôn mặt anh trong màn mưa. Mưa mang đến những kỷ niệm và em cũng sẽ tan vào mưa nhưng nỗi nhớ và tình yêu em dành cho anh thì còn mãi mãi. Em thích ngắm hoa hơn bởi muôn ngàn cánh hoa gộp lại cũng không nhiều bằng tình yêu em dành cho anh. Cảm ơn anh chàng trai mặt trời của em. Em yêu anh dù ngày mai có ra sao.

Họ tựa vai vào nhau và cùng hướng về phía mặt trời đang lặn để chuẩn bị cho ngày mai sẽ đến…

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS