RSS

About

Chào mừng các bạn đến với
Blog Kiều Hạnh
Chúc các bạn vui vẻ!

Blog Radio 235: Yêu trên từng ngón tay!

  • Lá thư trong tuần: Có khi nào bạn cảm thấy…
Có khi nào bạn cảm thấy cuộc sống chỉ toàn ngõ cụt
Khi tình yêu bay đi mất
Khi sự nghiệp tiêu tan
Khi bạn cảm thấy mình bị bỏ rơi
Khi bạn thấy mọi người không tin tưởng bạn
Đã bao giờ bạn muốn từ bỏ cuộc sống
Vì bạn chỉ thấy nó toàn đắng cay
Vì nó tẻ nhạt với những chuỗi ngày sắp đặt
Vì bạn muốn chạy trốn áp lực
Vì bạn muốn quên…
Đã bao giờ bạn khóc
Giữa những vấp ngã của đường đời
Giữa con đường trải dài trong cô độc
Giữa những nỗi đau về thể xác và tâm hồn
Giữa thành công…
blog radio 235 yêu trên từng ngón tay

Bạn và tôi, trái tim vốn dĩ không phải là sắt đá, không ai có thể là thiên tài trong việc giấu cảm xúc của mình nên dù bạn có là một diễn viên xuất sắc thì sự nhạy cảm của những người yêu thương bạn vẫn có thể nhận ra…
Phía sau nụ cười là khoảng trống
Phía sau ánh sáng là vất vả lo toan
Phía sau vẻ ngoài mạnh mẽ, là đôi môi mím chặt để không bật khóc
Phía sau sự liều lĩnh và chai lỳ là một tâm hồn nhạy cảm
Cuộc sống vỗn dĩ chẳng là màu hồng như con người mơ ước, cũng chẳng toàn màu đen như hiện tại của bạn bây giờ. Người nghệ sỹ vẽ ra bức tranh đó chẳng phải là một thiên tài nên bức tranh của ông ta sẽ mãi chẳng là kiệt tác. Thế nên bạn đừng cầu mong sự hoàn hảo. Bạn không phải là người vẽ ra, nhưng là người nhìn nhận nên nó đẹp hay không tùy vào cách bạn cảm nhận mà thôi.
Ngày hôm nay, bạn nhìn nó với toàn gam tối và bạn thấy tâm trạng mình chán nản. Đừng vội cho rằng đó là ngõ cụt. Hãy nhắm mắt lại và nghỉ ngơi đi. Ngày mai, khi bình minh đến, mặt trời sẽ mang cho bạn những tia nắng. Sự ảm đạp sẽ thay thế bằng gam màu tươi sáng, sống động. Bạn sẽ được nếm hạnh phúc ngọt ngào. Vì vậy đừng vội buông tay khi bạn còn chưa biết ngày mai bởi vì, nếu mai là ngày tận thế, hôm này bạn vẫn còn một ngày để sống nên bạn hãy sống sao cho sau này có nhắm mắt xuôi tay cũng không hề ân hận.
Trên trận chiến mang tên cuộc đời, có những lúc bạn ở đỉnh cao của danh vọng. Khi đó, xin hãy nhớ đã có thời mình như một tên lính quèn, lê lết thân xác đầy vết thương đi trong đoàn quân bại trận. Và khi bạn giống như cái xác không hồn vì buồn đau, vì mệt mỏi, chẳng còn thiết tha gì cuộc sống. Xin hãy nhớ những phút giây hạnh phúc, những kỷ niệm… để nó có thể làm dịu cái đầu đang nóng của bạn, để bạn có thêm nghị lực để đừng lên.
Đừng buồn khi ai đó bỏ rơi bạn vì đó chẳng phải là người yêu quý bạn thật lòng.
Đừng buồn khi bạn bị đuổi việc vì đó là một cơ hội để bạn tìm một công việc tốt hơn.
Đừng buồn khi nỗ lực của bạn không được đền đáp vì khi bạn cố gắng,bạn đã cho mình biết rằng không có gì là không thể.
Nhưng mọi lời khuyên đều chỉ là lý thuyết, nếu không có sự cộng tác nhiệt tình của bạn. Tạo hóa sinh ra con người nhưng không thể điều khiển trí tuệ, ý nghĩ và đặc biệt là tình cảm nên hãy sống thật với con người mình bạn nhé.
Đừng sợ bất cứ điều gì, vì bên cạnh bạn luôn có những bờ vai để bạn dựa vào những lúc chông chênh…
Hãy mở to đôi mắt và nhìn vào thực tại
Mở rộng vòng tay để đón nhận yêu thương
Im lặng, lắng nghe và chờ đợi
Rồi bạn sẽ nhận ra cuộc đời này đáng để quý trọng,yêu thương
Hãy thay đổi để lớn lên bạn nhé!
  • Gửi từ email Tròn Vo
 blog radio 235 yêu trên từng ngón tay

  • Truyện ngắn: "Yêu"... trên từng ngón tay
Người ta vẫn bảo nếu hai người đã yêu nhau thật sự thì bất kỳ hành vi thân thiết nào cũng đều có thể hiểu là họ đang làm tình. Tôi không tin điều đó vì nghe nó mang tính trừu tượng sến, bởi tôi đã từng trải qua và cũng đã từng chia tay, chỉ đơn giản là vậy thôi!
Và  rồi cho đến một lần tôi tình cờ vào viện thăm một người bạn thân vừa cắt bỏ khối u trong người ra. Trong khuôn viên bệnh viện của một buổi cuối chiều trong lành và nó yên tĩnh đến mức người ta vẫn có thể nghe được tiếng tách mình của chiếc lá vàng trên cây đang nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất.
- Nó nhẹ nhàng rơi và nằm yên mình xuống mặt đất, rồi vài ngày sau sẽ phân hủy, thấm vào đất để làm nguồn dinh dưỡng cho cây sản sinh ra những chiếc lá non khác.
Bạn tôi nói vậy và tôi phì cười bảo:-May mà  mày mới chỉ bị khối u lành trong người, chứ dại mồm mày mà bị ung thư gì  gì đó hoặc khối u ác tính chắc còn triết gia nữa.
Bạn tôi cũng bật cười trước câu đùa của tôi nhưng trong ánh mắt bạn tôi bỗng ánh lên những tia đợm buồn, cái buồn mênh mông và đang xót thương những con người cùng nằm ở đây.
- Có lẽ cuộc sống khi mình rơi vào những thử thách như vậy thì mới thấy những gì trước đây mình đang có nó quý giá đến mức nào. Nhất là sức khỏe của chính mình. Đó, mày thử nhìn đôi trai gái đang ngồi hàng ghế đá đối diện kia xem.
Tôi ngước nhìn theo hướng tay bạn chỉ về phía đối diện. Trước mắt tôi đôi trai gái họ đang ngồi trên ghế đá, cô gái gục đầu lên vai chàng trai. Nét mặt cô gái trắng nhợt nhạt  mệt mỏi tuy nhiên, đó lại làm một khuôn mặt đẹp và phúc hậu đến lạ thường! Họ dựa vào vai nhau, không nói một câu nào và tôi để ý đôi bàn tay họ đang lòng vào nhau. Bàn tay thô ráp của chàng trai lòng vào bàn tay gầy guộc nhỏ nhắn của cô gái.
blog radio 235 yêu trên từng ngón tay

Bạn tôi khẽ thì thầm vào tai tôi:-Họ đang làm tình đó mày ạ!
Tôi trợn mắt hỏi lại:-Mày đùa hay nhỉ?
- Tao đâu đùa mày! Chiều nào sau giờ làm chàng trai đó cũng đến thăm cô gái, chiều nào họ cũng ngồi ở cái ghế đá đó, dựa vào nhau và hai bàn tay họ đan chặt vào nhau, không một lời trò chuyện. Hai bàn tay cứ xiết chặt để cảm nhận hết sự yêu thương về tinh thần và hơi ấm về xác thịt. Nếu đã yêu nhau thật sự thì không nhất thiết phải lên giường với nhau mới gọi là làm tình được.
Tôi vẫn ngồi quan sát đôi trai gái đối diện kia và quả thật họ vẫn không hề nói với nhau một lời nào. Cô gái vẫn điềm tĩnh dựa vào vai chàng trai, nét mặt mãn nguyện, đôi bàn tay họ vẫn xiết chặt vào nhau! Còn khuôn mặt chàng trai là những nết nhăn mệt mỏi, sự khổ đau bất lực khi nhìn sự sống của người mình yêu đang dần biết mất. Và bên tai tôi vang vẳng giọng kể của bạn mình.
- Họ yêu nhau ba năm về trước và đó là một tình yêu không lời khi họ phải dành thời gian cho sự nghiệp. Cả hai cùng nhau xây dựng công ty cho nó phát triển. Nghe nói cô gái đã ra sức làm việc cật lực để giúp chàng trai đó thực hiện giấc mơ mở một công ty chuyên cung cấp phần mềm để tạo ra sự gắn kết cho người Việt. Và khi sự thành công đến với họ, khi chàng trai đã trở thành doanh nhân trẻ thành đạt thì đó cũng là lúc cô gái ngã quỵ vì căn bệnh ung thu giai đoạn cuối.
Tôi chìm đắm vào lời kể của bạn và đôi mắt vẫn cứ ngước nhìn hai bàn tay đang đan chặt vào nhau. Hai bàn tay mê mẫn lạc vào thế giới nào đó chăng? Cái thế giới thánh thiện mà ở đó tình yêu sâu đậm đến mức họ chỉ cần chạm nhẹ vào nhau, ngước mắt nhìn nhau, hay chỉ là một cái nắm tay cũng khiến cho họ có cảm giác mãn nguyện hạnh phúc, cũng khiến cho họ cảm nhận hết sự yêu thương nồng cháy, chứ không nhất thiết phải lên giường với nhau. Nếu đó là một tình yêu thật sự chân thành! Bạn tôi kéo tôi về với thực tại bằng câu hỏi:-Mày có biết vì sao họ lại nắm tay nhau như vậy mãi không?
blog radio 235 yêu trên từng ngón tay

Tôi không nói gì mà chỉ lắc đầu, để  nghe bạn tôi kể tiếp.
- Vì đơn giản ngày xưa họ yêu nhau nhưng cả hai đều không dám thổ lộ. Chàng trai yêu, nhưng mãi cắm đầu vào công việc, còn cô gái yêu nhưng bởi mặc cảm về thân phận và cũng không muốn tình yêu của mình làm cản trở mơ ước của chàng trai. Tình yêu song phương chân thành trong im lặng, khi họ chỉ dám trao cho nhau những ánh mắt trìu mến, những cái chạm nhẹ vào nhau và đặc biệt là những cái nắm tay dấu giếm trước mặt mọi người. Chỉ đơn giản là vậy đó mày ạ!
Tôi khẽ buột miệng thì thầm như sợ phá  vỡ không khí tình yêu bình yên của đôi trai gái kia:-Uh chỉ đơn giản là vậy vì họ đã yêu nhau bằng trái tim, bằng tâm hồn luôn biết hy sinh cho người khác, chứ họ không yêu bằng dục vọng, bằng vẻ bề ngoài hào nhoáng. Có lẽ tao và mày là những kẻ thiếu diễm phúc như anh chàng kia mày ạ.
Bước ra khỏi bệnh viện, chiếc xe tôi lao vào dòng người  đông nghịt trên con đường tấp nập xe cộ. Có  lẽ tâm hồn tôi vẫn còn để ở bệnh viện, nơi đôi trai gái kia vẫn còn bên nhau, nơi thời gian như chỉ muốn rơi nhỏ giọt khi sự sống của cô gái chỉ tính bằng mỗi giờ mà thôi. Một câu chuyện tình kết thúc không có hậu như những bộ phim truyền hình Hàn Quốc chiếu nhan nhản trên Tivi, nhưng tôi vẫn thấy anh chàng kia thật may mắn khi đơn giản anh ta đã có được một tình yêu dù không trọn vẹn, song tình yêu ấy mới đích thực là tình yêu khi họ làm tình trên từng ngón tay!
  • Truyện ngắn của Trần Trà My

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Blog Radio 234: Lựa chọn

Blog Radio 

  • Lá thư trong tuần: Muộn thật rồi phải không anh?
Có bao giờ chính bản thân bạn từ chối cho mình một cơ hội làm lại tất cả từ đầu chưa? Bạn đã từ chối bản thân mình chọn một ngành học mình yêu thích chỉ vì ý kiến của ba mẹ… Hay từ chối một công việc làm tại một công ty mà bạn yêu thích chỉ vì mức lương không cao… .Hoặc từ chối yêu một người mới mà bạn yêu thương thật lòng… chỉ vì… mối tình 5 năm với người yêu hiện tại mà bạn đã thấy rạn nứt….
Có chăng tất cả là như bạn ngại bắt đầu trên một con đường mới. Có thể con đường mà bạn đang đi tuy  không thật nhiều hạnh phúc nhưng với bạn nó là an toàn. Bạn đang sợ con đường mới có thật nhiều sỏi đá, lắm gập ghềnh  mà bạn khó lòng vượt qua dù chỉ là trong suy nghĩ
Bạn đang ngại để bắt đầu lại?
Trễ rồi,
Tất cả có thật sự là quá trễ để bắt đầu lại?
Cô là một người con gái yếu đuối và nhỏ bé, nhỏ bé trong cả tình yêu. Cũng có thể vì thế mà tình yêu của cô không thể giữ chân được người con trai cô yêu… Đã có rất nhiều người con trai đi qua tình yêu của cô nhưng không ai đứng lại bên cô…lâu như anh ….
Đã là 5 năm rồi kể từ ngày anh mạnh dạn đến bên cô với mong muốn được chở che cho một bờ vai khỏi những ám ảnh của cuộc tình cũ hằng đêm, để không có một cô bé ngốc nào đi một mình trong những ngày mưa, để cho cô không phải gồng mình mạnh mẽ trước những bàn tán, xì xào của mọi ngưởi về những cuộc tình cô đã đi qua…. Cô cám ơn anh vì bàn tay anh đã nâng đỡ cuộc đời cô sau những ngày bão giông, vì anh đã hiểu những cuộc tình cô đã đi qua không chút oán trách,  không ghen tuông, không giận hờn. Cô đến bên anh vì tình yêu lẫn cả sự cảm ơn anh đã ở bên cô trong những ngày giông bão nhất của cuộc đời.
Cảm ơn anh khi đã hiểu rằng: Mối tình đầu của cô là một khoảng thời gian đẹp nhất nhưng ngắn ngủi. Tan vỡ không phải vì hai người trong cuộc hết yêu nhau mà chỉ vì lý do cô kém cỏi, không xứng đáng với một gia đình bề thế của người ta. Mẹ người ta đã nói như thế với cô... Những câu nói không quá tàn nhẫn và cay độc nhưng đủ để cô đứng lặng thầm nhìn người con trai ấy ra đi về một phương trời xa. Hành trang người con trai ấy mang theo là lòng oán giận cô khi chia tay mà không một lời giải thích. Chỉ đơn giản là “Mình kết thúc đi!” Còn cô chỉ biết ở lại. Lòng quặn đau…
Tình yêu đầu lìa xa đủ đau để cô trở thành một người khác. Những cuộc tình sau đến và đi nhanh đến nỗi cô không kịp cảm nhận mình đang yêu nữa. Không ai cho cô cảm giác an toàn.Và cũng đến lúc cô muốn dừng lại tất cả, cô không tin vào tình yêu cùa bất kỳ ai nữa, không một ai… Cho tới khi gặp anh.

 Anh
Không phải là một chàng trai hoàn hảo, không là mẫu người lý tưởng mà nhiều cô gái ao ước nhưng cũng không là quá tệ. Ngày anh gặp cô,  anh không thích cái kiểu” khinh đời” trước tuổi của cô và cả cái vẻ mạnh mẽ không đáng có ở một người con gái trẻ như cô. Và có lẽ là anh đã hiểu tại sao cô lại như thế sau khi biết được những tình yêu mà cô đã đi qua. Cô đã yêu thật nồng cháy, mãnh liệt nhưng những gì cô nhận lại…chỉ là nước mắt, là nỗi đau tận tim, là trong tình yêu, hạnh phúc không có tên cô… Đã thật khó để lôi cô ra khỏi bi kịch của tình yêu, để làm cho cô hiểu tình yêu không có tội, hãy mạnh dạn yêu lần nữa... Hãy để cho anh được yêu cô, hãy tin rằng anh sẽ không làm cô đau nữa đâu…
Rồi anh và cô đi bên nhau sau nhiều tháng ngày anh lặng thầm đi bên cô. Anh đã giúp đỡ cô vượt qua nhiều điều trong cuộc sống, vượt qua nhiều ngày nắng lẫn ngày mưa cũng đã đi qua mấy mùa bão về. Cô đã có những nụ cười mãn nguyện bên anh…Cô hiểu rằng mình không thật sự yêu anh nhiều như cái cách anh yêu cô. Nhưng cô tin thời gian sẽ giúp cho trái tim cô yêu anh thật nhiều... Ở bên anh, cô đã thấy mình thật hạnh phúc dù cho cái hạnh phúc đó mong manh lắm… Và cô sẽ chẳng nghĩ nhiều về hạnh phúc giữa anh và cô.
Cho tới khi cô gặp hắn, một người con trai xa lạ. Họ đã vô tình gặp nhau khi những yêu thương giữa cô và anh phai màu. Nhưng cô vẫn là của anh, vẫn đang là người anh yêu, hắn không thể làm con tim cô lỗi nhịp hạnh phúc bên anh. Hắn cũng như cô, họ yêu nhau mất rồi dù chỉ là trong ánh mắt vô tình bắt gặp.
Trong cô giờ đây là sự đối tranh, cô không thể yêu hắn, không thể làm anh đau, không thể hủy đi cái hạnh phúc mà 5 năm nay cô và anh đã có.
Cô bé ngốc ơi! Chỉ còn mấy tháng nữa là cô sẽ làm vợ anh mà, chỉ còn mấy tháng nữa, hạnh phúc đời cô là sẽ về bên anh. Cô luôn dặn lòng mình hãy luôn nhớ tới sợi dây rằng buộc giữa anh và cô. Đó là tình cảm của anh dành cho cô trong những ngày tháng cô đau khổ nhiều nhất. Đó là sự chấp thuận của hai bên gia đình cho một hôn lễ sắp diễn ra. Đó là vì cô không có quyền làm anh đau như cô đã từng đau…Tất cả đều không thể xóa nhòa. Cô vẫn hy vọng tất cả điều đó sẽ ngăn cản được trái tim cô đến bên hắn. Trái tim cô chỉ có thể dành cho anh mà thôi… Mãi mãi là như thế!
Hắn
Là người yêu cô thật lòng. Nhưng mắc một cái tội thật lớn, mà cả đời này hắn không có cơ hội sữa chữa: Đến sau một người. Khi tình cờ gặp cô, hắn tin mình đã tìm kiếm được hạnh phúc thật sự. Và hắn cũng hiểu rõ nỗi đau là như thế nào khi biết cô có ngưới yêu và vài tháng nữa anh ta sẽ là chồng cô.
Đau khổ, tuyệt vọng, hắn muốn chạy đến bên cô, muốn đem cô đi thật xa, đi khỏi những rằng buộc xung quanh cô: là anh - gia đình - và cả định kiến xã hội. Hắn sẽ nắm chặt bàn tay ấy không bao giờ buông….Hắn đã ngỏ lời yêu cô ngay cả khi biết câu trả lời sẽ chỉ là cái lắc đầu và những giọt nước mắt của cô:
“Em xin lỗi…Muộn rồi anh ah”…
Có định nghĩa nào về sự muộn trong tình yêu  hắn không biết chỉ biết rằng như thế là muộn rồi, ngay cả khi cô chưa lấy chồng…Hắn hiểu với một người từng đau khổ trong tình yêu như cô thì một sự bắt đầu mới với hắn là khó khăn. Nhưng khó khăn không đồng nghĩa với việc chúng ta chấp nhận từ bỏ… 5 năm cho một chuyện tình với anh, đối với cô là một ranh giới không thể bước qua để đến bên hắn. Trái tim cô đã biết sợ… sợ bắt đầu yêu hắn là làm nhiều người đau lòng, hụt hẫng, trong đó có anh, sợ mất đi cảm giác an toàn… sợ lại phải đi qua một cuộc tình….
Nhưng hắn biết phải làm sao đây khi có một ngày cô đã dựa lên bờ vai hắn:
“Anh hãy cứ thế này 1 giây thôi. Hãy để em một lần được yêu thương đúng nghĩa…Chỉ như thế này…1 lần thôi”.
Bất giác, giây phút đó hắn thấy cô nhỏ bé quá. Thấy thương yêu cô nhiều hơn, cô gái của hắn đã phải chịu thật nhiều đớn đau để rồi hắn, một thằng con trai, không thể làm gì được cho người mình yêu dù chỉ là cái ôm sẻ chia… Cô bé ngốc của hắn ơi! Sao chỉ duy nhất lần này hắn được ôm cô? Sao không phải là suốt đời này hả em? Sao số phận lại để anh ta đến với cô trước hắn? Sao không ai trong cô và hắn mạnh dạn sống thật với tình yêu của mình? Sao hắn không có thể làm cô hiểu con đường mới dẫu có khó khăn, sóng gió nhưng cô sẽ không cô đơn vì luôn có hắn ở bên cùng cô đi đến hạnh phúc đáng ra phải thuộc về cô?
Rõ ràng giữa cô và hắn đã có thật nhiều điều chi ở thì quá khứ. Tình yêu chưa bắt đầu của họ đã có quá nhiều câu”Ước gì!”; ”Gía gì”
Một ngày mưa. Tối muộn.  Cô nhắn tin cho hắn: “Đừng nên dây dưa nữa. Hãy kết thúc tất cả…. Ngày mai em đi lấy chồng rồi… Em đã hèn nhát để anh ở lại.. Cho em xin lỗi… Tất cả vì em sợ bắt đầu… Cũng vì tất cả đã muộn rồi anh ơi!”
  • Gửi từ email Cà phê mưa
blog radio 234
Truyện ngắn: Lựa chọn!
Bạn sẽ chọn ai giữa hai người : một người khiến bạn mệt mỏi và một người thì không.
Quỳnh có một cách chạy trốn kì quặc. Đó là về quê với bố mẹ sau mỗi cuộc tình thất bại . Quỳnh tin bố mẹ cô là người thích cô về nhất  vì căn nhà sẽ có thêm chút không khí vui tươi, nhộn nhịp khác hẳn với không khí ảm đạm thường ngày.
Thường thì mọi chuyện đều suôn sẻ từ lúc Quỳnh về đến lúc Quỳnh đi. Tức là bố mẹ sẽ không hỏi cô bất kì điều gì về chuyện tình yêu. Tuy nhiên, cô hiểu bố mẹ đã có tuổi, luôn mong được nhìn thấy cô lập gia đình.
Nhưng, mọi chuyện thay đổi nhiều từ khi Quỳnh bước qua tuổi 30. Mỗi lần cô về quê là được dịp bố mẹ hỏi bao giờ cưới. Phần mệt mỏi với chuyện tình của mình, phần mệt mỏi vì bố mẹ hỏi thăm suốt nên cô nói:
- Giờ thì bố mẹ cứ chỉ ai thì con gật . Vậy là con xong nghĩa vụ nhé! - Cô cười tinh nghịch nhưng có chút chất chứa gì đó nơi ánh mắt của cô.
Quỳnh tin bố mẹ cô sẽ thúc đẩy việc đó nhanh hết mức có thể. Đối tượng bố mẹ cô nhắm cho cô chính là con trai bạn của bố mẹ vì bố mẹ cô luôn muốn làm thông gia với bạn của bố mẹ cô. Ông bà đã trượt mất trường hợp của anh trai cô. Giờ Quỳnh đã gợi ý như vậy thì ông bà khó có thể để cô thoát .
Một hôm, Quỳnh nhận được thông báo của mẹ: “Cuối tuần về ra mắt!”. Quỳnh không hiểu ý bố mẹ muốn cô ra mắt bố mẹ chồng tương lai hay chồng tương lai nữa. À mà phải đổi là bố mẹ chồng sắp cưới và chồng sắp cưới của Quỳnh .
Quả thực là cực hình khi mà mẹ bắt Quỳnh chuẩn bị kĩ càng cho buổi hẹn. Nào quần áo, đầu tóc, trang điểm. Nếu là trước đây thì Quỳnh sẽ ăn mặc nhếch nhác nhất có thể rồi đến làm cho người ta sợ bỏ của chạy lấy người nhưng lần này thì Quỳnh cố gắng chuẩn bị cho ra dáng người lớn nghiêm túc.
Khi đến chỗ hẹn, chẳng mất nhiều thời gian để thấy chồng sắp cưới xuất hiện .
- Hóa ra là anh à? Anh cũng chấp nhận số phận giống em sao ?
- Nếu anh không chấp nhận thì anh đã không ăn mặc chỉnh chu và thể hiện cả bầu trời tư cách khi ngồi đây nói chuyện với em rồi! Anh nghĩ em cũng cá mè một lứa như anh thôi.
- Vâng, em cũng cá mè một lứa với anh!
Nói xong, hai anh em cùng cười phá lên. Cũng cần nói về anh một chút, anh là con trai út của bạn bố mẹ Quỳnh. Nói chung, điều kiện của anh khá ổn, như nhiều người thường nói là lựa chọn số một cho một người đàn ông của gia đình .
Kết thúc buổi gặp mặt, cô nói với anh :
- Dù sao từ giờ đến đám cưới còn hơn một năm nữa, ta hãy cứ tự do theo đuổi giấc mơ về một nửa của mình. Một năm sau, nếu không tìm được ai khác thì ta cưới.
- Anh đồng ý! Nhưng để các cụ ở nhà yên tâm thì ta sẽ hẹn hò giống như các cặp đôi khác.
- Được thôi! Giao kèo thế nhé!
Sau buổi gặp ấy, hai người gặp nhau đề, phải là hẹn hò và báo cáo thường kì cho bố mẹ biết là tình cảm vẫn phát triển tốt. Nhưng cả hai người đều không nói rõ “tình cảm đang phát triển tốt” là tình bạn chứ không phải tình yêu.
Họ luôn tôn trọng cuộc sống riêng của nhau, có thể hỏi về công việc nhưng không bao giờ hỏi chuyện tình cảm. Với tính cách của mình, Quỳnh đã yêu một người nhưng nó cũng chỉ là một mối tình đơn phương trong vô vọng.  Có nhiều lúc, Quỳnh đã linh cảm được rằng anh cũng yêu cô. Tuy nhiên, thái độ dửng dưng của anh lại làm Quỳnh nghĩ cô lầm.
blog radio 234
Kỉ niệm một năm hẹn hò, họ đi uống rượu. Tối đó, ngập ngụa trong hơi men, cô mới đủ can đảm hỏi Phương:
- Một năm qua, anh đã yêu ai chưa?
- Rồi, cô ấy đang ngồi cạnh anh đây này .
Quỳnh nghe mà tỉnh cả rượu.
- Anh đang nói thật hay nói đùa thế! Em chưa bao giờ thấy ai tỏ tình như anh đấy! Không có hoa, mà cũng chẳng có quỳ gối.
- Em chỉ được thấy mấy cảnh đó trong phim hoặc của mấy đứa teen. Anh băm nát, băm nhừ rồi, đâu lãng mạn được như mấy đứa đấy.
Chẳng để cô kịp nói thêm, anh nói tiếp :
- Nhìn cung cách của em, anh dám tin là đã có người đã bắt mất con tim vợ anh rồi! Giờ, em quay lại bắt anh chàng đó có khi vẫn còn kịp.
Quỳnh ngồi nghe Phương độc thoại một mình. Cô đang nghe và đang nghĩ.  Lấy anh thì có điểm gì không tốt ? Anh có sự nghiệp, có thể che chở cho cô nhưng bảo cô đấu tranh cho tình yêu của cô thì có gì là sai?  Cô nên chọn ai giữa hai người họ. Trọng là người khiến cô yêu điên dại, yêu Trọng là cả một cuộc phiêu lưu đầy cuốn hút nhưng chắc chắn, sẽ có lúc cô thấy mệt mỏi, muốn được dừng chân, muốn có một tổ ấm. Ai sẽ là người mang đến điều đó cho cô. Là Phương! Phương sẽ mang cho cô một tổ ấm thực sự. Bây giờ cô không yêu anh nhưng tình cảm là thứ có thể thay đổi. Làm cô yêu đâu có khó – một chút quan tâm, một chút an toàn… là quá đủ cho cô.
Lúc Phương quay lại nhìn thì Quỳnh gục xuống bàn nhậu từ bao giờ. Gọi một chiếc taxi, anh đưa cô về nhà. Anh ôm cô rất chặt chỉ vì anh sợ khi cô tỉnh dậy thì anh sẽ không được nhìn thấy cô nữa bởi lúc cô tỉnh giấc dễ có chuyện cô chạy ngay đi tìm người kia lắm ấy chứ!
Cả đêm ngồi thức trông Quỳnh, anh đã suy nghĩ nhiều. Phương hiểu cô đang quay cuồng giữa những lựa chọn. Đã từ lâu, anh yêu cô đủ nhiều để hiểu mỗi nhất cử nhất động của cô có ý nghĩa gì.  Lời khuyên cô quay về với người con trai kia làm anh đau đớn!
Vì gượng cười chúc phúc cho người mình yêu luôn là điều đau đớn nhất! Sẽ có người nói anh dại dột khi để cô đi như vậy – Vì yêu là phải đấu tranh hết sức mình cho tình yêu đó. Sẽ có những người khác khâm phục tình yêu của anh – vì yêu mà để cô đến bên người cô yêu .
Lúc cô tỉnh dậy vào buổi sáng hôm sau, cô hiểu là Phương đưa cô về. Trên chiếc bàn nhỏ là bữa sáng – đúng món cô thích – bánh mì kẹp và sữa đậu nành. Cô cười hạnh phúc khi nhìn thấy mảnh giấy đính kèm:
Vợ yêu!
Em đừng cười anh hay trách gì anh nhé! Vì đến cái độ tuổi băm nát, băm nhừ như anh, được vợ cưới mình là cả một niềm hạnh phúc lớn lao. Được thế là anh phải đồng ý ngay, cưới ngay không vợ đổi ý thì anh thành hàng tồn kho khó giải quyết, sẽ trở thành vấn đề nan giải gây đau đầu cho nhà sản xuất.
Nhưng mà, anh vẫn hơi tiêng tiếc hơn 30 năm độc thân của anh lắm! Vợ mở lượng khoan hồng cho anh được sống độc thân thêm 1 chút thời gian nữa thôi! Anh thề, anh hứa, anh đảm bảo là một tháng nữa anh sẽ khăn áo chỉnh tề, lễ vật đầy đủ đến rước em về cái chuồng chim cu của hai vợ chồng mình.
Yêu vợ! Chồng hư của vợ.
Tái bút : Chồng yêu vợ nhiều lắm!
Đọc bức thư của Phương để lại, cô phì cười suy nghĩ: “Xem ra chọn anh ấy là sự lựa chọn đúng đắn của mình. Được rồi! Vợ chờ chồng đến rước. Sai hẹn thì chết với vợ!”
blog radio 234
Chẳng quá khó cho Phương để biết được người Quỳnh yêu là ai và có một cái hẹn với Trọng.
Quán cà phê vắng đến nao lòng, đủ yên tĩnh cho hai người đàn ông ấy nói chuyện.
- Tôi hẹn anh ra đây có chút việc muốn nói.
- Anh nói đi.
- Anh có yêu Quỳnh không?
- Anh là ai mà có quyền hỏi tôi câu hỏi đó? Nó là chuyện riêng của tôi, đâu có can hệ đến anh!
- Cứ coi như là vì tôi muốn cô ấy hạnh phúc, chắc điều đó sẽ thỏa đáng với anh!
Trọng trầm ngâm một hồi rồi nói:
- Dĩ nhiên là tôi yêu cô ấy hơn cả bất kì ai yêu cô ấy.
- Vậy sao anh không ngỏ lời với cô ấy ?
- Liệu có tôi có thể ngỏ lời khi cô ấy nói có chồng sắp cưới!? Hơn nữa, chắc gì cô ấy đã yêu tôi!
Phương nhìn Trọng một hồi rồi nói :
- Nếu anh muốn có một cơ hội thì tôi sẽ giúp anh. Ngày mai, Quỳnh về nhà. Nếu anh thực sự yêu và có thể làm bất kì điều gì vì Quỳnh thì hãy cùng cô ấy về quê ra mắt bố mẹ.
Nói xong, Phương đứng dậy ra về. Còn Trọng thì ngồi mãi chỗ đó, đặt cả ngàn câu hỏi về người đàn ông kì lạ kia .
Hôm sau ở bến xe …
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau …”
Quỳnh gọi điện thoại cho Phương cả chục lần mà chẳng thấy anh nhấc máy rồi máy cũng tắt luôn. “Chẳng hiểu anh ấy nghĩ gì khi tắt máy nữa”- Cô tự nhủ trong đầu.
Trong cái lúc Quỳnh đang ngồi chờ thì Trọng đến chẳng khó để nhận ra cái dáng của Trọng giữa biển người ở bến xe.
-  Quỳnh! Hôm nay anh đến đây là những mong được về ra mắt bố mẹ em
Quỳnh không thể tin vào những gì tai cô đang được nghe. Trọng đang nói gì thế? Chắc cô đang hoa mắt, đang chóng mặt vì đã ngồi chờ quá lâu; tai đang ù đi vì tiếng ồn ào nơi bến xe. Trọng đâu có thể biết được cô làm gì, đi đâu. Nhất định là phải có người nào đó nói cho Trọng biết.
Là ai được chứ? Phải, chỉ có Phương. Hóa ra, lí do khiến anh ấy hoãn đám cưới chẳng phải vì anh ấy tiếc quãng thời gian độc thân của anh ấy! Là anh muốn cô có thời gian suy nghĩ lại. Đến giờ phút này, cô biết cô cần làm gì… Lạnh lùng trả lời Trọng :
- Xin lỗi, anh đến trễ rồi! Hôm nay em về quê ra mắt bố mẹ anh ấy!
Cuối cùng thì điện thoại của Phương cũng có tín hiệu. Quỳnh gắt lên trong điện thoại:
- Anh đang ở chỗ quái nào thế? Em đã chờ anh rất lâu rồi anh có biết không? Anh đến ngay bến xe cho em.
Phương đã cố tình không nghe máy chỉ vì anh không dám nhìn Quỳnh tay trong tay với Trọng. Liệu ai trong trường hợp của anh có thể bình thường cười nói được khi trong lòng như có cả trăm ngàn con dao đâm.
Nghe tiếng cô gắt gỏng như chực khóc trong điện thoại, Phương chẳng thể kìm lòng. Anh chạy ngay đến bến xe.
- Sao em lại ngồi đây, người đó không đến à?
Chẳng trả lời câu hỏi của Phương, Quỳnh ôm anh, nức nở.
- Em trở thành quả bóng để hai người đá qua đá lại từ bao giờ thế? Chẳng nhẽ anh lại dễ dàng đá em đi như thế sao? Chẳng nhẽ, anh không yêu em?
- Chỉ là anh muốn mang hạnh phúc đến cho em thôi mà! Anh… anh nghĩ rằng nếu được ở bên người ấy, em sẽ hạnh phúc hơn ở bên anh.
- Em chưa bao giờ thấy ai ngốc như anh. Hạnh phúc đã nắm trong tay rồi mà anh vẫn còn muốn bỏ nó đi! Anh phải biết tình yêu khiến con người ta mệt mỏi thì đó không được gọi là tình yêu, anh hiểu không? Liệu em có còn là trẻ con để chạy theo những kiểu tình yêu như thế chứ!?
Nghe cô nói vậy, anh hiểu anh là sự lựa chọn của cô - một tình yêu không khiến con người ta mệt mỏi. Nhất định anh sẽ mang đến cho cô một tình yêu không khiến người ta mệt mỏi.
- Thôi nín đi! Anh xin lỗi! Lên xe đi rồi mình về quê.
Anh chạy xe cả đêm về quê, đằng sau Quỳnh ngủ ngon lành.
“Anh sẽ che chở , bảo vệ cô cả đời”- Anh tự hứa với mình như vậy.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

Blog Radio 233: Điều quý giá nhất


Blog Radio

Lá thư trong tuần:  Câu chuyện về con nhện trên cửa miếu Quan Âm


  • Mẹ dạy con vững vàng hơn sau cơn bão:
“… Khi con trở nên yếu đuối, mẹ luôn ở bên
Giúp con trở lại là chính mình
Mẹ luôn luôn ở đó
Cho con mọi thứ con cần…”
Bạn thân mến, bạn còn nhớ chứ, ngày chủ nhật thứ 2 của tháng 5 là ngày dành cho những người mẹ kính yêu của chúng ta. Hòa trong không khí của dịp lễ đặc biệt này, có rất nhiều lá thư dành tặng mẹ của các thính giả gửi tới Blog Radio, mời bạn cũng nghe một trong những lá thư tràn đầy xúc cảm và kỷ niệm này.
Hy vọng Blog Radio tuần này với những câu chuyện về cuộc sống và tình mẫu tử sẽ là món quà đặc biệt dành tặng những người con và đấng sinh thành nhân dịp đặc biệt này.
Mẹ dạy con vững vàng hơn sau cơn bão
Thế là đã hai mươi năm trôi qua rồi phải không mẹ. Hai mươi năm đủ để con trở thành một người phụ nữ và vững bước đi trên đường đời. Giờ đây, khi đang sống những ngày lang bạt ở xứ người, con thấy nhớ quê hương, nhớ nhà và nhớ mẹ da diết. Nhớ về những ngày tháng khi con đã lớn rồi mà chẳng biết làm gì cả, chỉ biết mải chơi bên vòng tay mẹ.
Ngày ấy cả nhà mình vẫn còn sống ở một tỉnh lẻ. Bố mẹ đều là cán bộ công chức nhà nước nên cuộc sống cũng chỉ đủ ăn. Bố lại công tác ở xa nên cuối tuần bố mới về với mẹ và chúng con. Những ngày cuối tuần thường tan học muộn hơn vì có tiết sinh hoạt lớp. Tuy nhiên, trên đường đi học về, từ giữa cánh đồng lúa mênh mang gió, nhìn về phía bờ đê con thấy bố đang đạp chiếc xe Phượng Hoàng nam cũ kỹ. Con đã như muốn hét toáng lên chạy về phái bờ đê ấy để đứng trước đầu xe, dang hai tay chặn xe bố lại để bố lại cho con ngồi lên khung chiếc xe đạp cọc cạch. Đó là lý do vì sao con đã yêu những buổi chiều thứ 6 nhiều đến vậy. Do bố công tác xa nên mẹ luôn là người ở bên cạnh con và dắt con những bước đi chập chững vào đời. Mẹ bảo, sau này con muốn trở thành ai cũng được, nhưng cốt phải giữ được “công, dung, ngôn, hạnh”. Ngày đó, con cũng đã lớn mà có hiểu được ý nghĩa của bốn từ “công, dung, ngôn, hạnh” ấy là gì đâu mẹ ơi. Con mang bốn từ “công, dung, ngôn, hạnh” đó đến lớp hỏi cô giáo. Cô giáo chỉ mỉm cười và nói: “công, dung, ngôn, hạnh” chính là mẹ em đó.
blog radio 233 điều quý giá nhất mẹ yêu ngày của mẹ
Con nhớ, những ngày mẹ đưa con đi chợ. Mẹ bảo: “Con gái lớn rồi thì phải biết chợ búa, bếp núc vì người phụ nữ rất cần biết những cái đó”. Rồi mẹ đã dạy con làm những công việc mà mẹ vẫn thường làm. Mẹ dẫn con ra chợ, mười hai tuổi rồi mà con vẫn còn thích đồ chơi. Nhìn thấy hàng đồ chơi, mắt con như sáng lên và nhìn chăm chú vào đó và dường như quên hết những lời mẹ dặn. Con cũng không biết là mẹ đã bán hết gánh rau muống từ khi nào nữa ? Khi mẹ quay ra tìm con, thấy con đứng lặng bên hàng đồ chơi, mẹ khẽ kéo tay con: “về thôi con gái”. Lúc ấy, tự nhiên con thấy giận mẹ vô cùng. Mẹ thừa biết là con thích lắm chiếc vòng đá óng ánh nhiều màu ấy mà mẹ lại không mua cho con. Con không vòi vĩnh nhưng mẹ vẫn biết là con đang giận mẹ. Chiều hôm ấy, khi con đi học về, thấy mẹ đang ngồi nấu một nồi cám lợn ở trong bếp. Vừa nấu bếp vừa hì hụi kết những bông cỏ gà thành một chiếc vòng cỏ thật đẹp.
Khi con xuống bếp, mẹ nói: “Nhà mình còn nghèo, con và hai em còn đang học, vì thế phải biết tiết kiệm con ạ”. Rồi mẹ đeo chiếc vòng cỏ ấy vào cổ con và nói tiếp: “Nhìn con gái của mẹ đeo chiếc vòng cỏ cũng xinh chưa kìa...”. Nói xong mẹ kéo con ngồi xuống bên cạnh tâm sự: “Thời của mẹ, khắp nơi mọi người đều lớn lên trong rơm rạ. Do đó một lõi cuộn chỉ trong tay cũng đủ thành chiếc xe kéo chở nặng những ước mơ. Những hòn sỏi chơi ô ăn quan cũng đủ lập nên kỷ cương phép nước. Mấy sợi tơ hồng cũng kết thành vương miện, vài bông râm bụt cũng làm nên đêm hội hoa đăng. Ít giẻ vụn thôi cũng dệt nên thế giới cổ tích có cả vua, hoàng hậu và công chúa. Một sợi lá dừa cũng biến thành chong chóng, máy bay đưa ta vào tương lai...” Lúc ấy, con chỉ biết ôm chầm lấy mẹ và hiểu rằng con đã yêu mẹ nhiều hơn bao giờ hết. Vậy mà con đã giận mẹ chứ, con biết là con đã sai rồi mẹ ơi. Sau ánh lửa bập bùng, những giọt nước mắt lặng lẽ chảy ra từ khóe mắt con và con biết  đó là những giọt nước mắt hạnh phúc vì con có mẹ.
blog radio 233 điều quý giá nhất mẹ yêu ngày của mẹ
Con cũng chẳng thể quên, khi một lần bão về. Buổi chiều hôm ấy mẹ cùng các cô chú trong cơ quan tất bật lo chống bão. Không hiểu sao ngày ấy bão lại to thế không biết? Hay là khi người ta còn nghèo và thiếu thốn thì cảm thấy mọi phía đều chống chếnh. Đêm hôm ấy, mưa xối xả, gió giật những hàng bạch đàn phía sau nhà kêu răng rắc. Những cây chuối đổ gẫy gục cuối vườn. Mấy chị em con sau khi học bài xong thì lăn ra ngủ, chẳng đứa nào nhớ đến mẹ đang cuống quýt lo cho con Lợn đang bỏ bữa hai ngày nay do thời tiết thay đổi. Những giọt nước mưa lọt qua từng viên ngói, rơi xuống chiêc chậu nhôm giữa nhà kêu loong coong. Bão to quá nên bố chẳng thể về. Phía quê nhà chỉ có một mình mẹ chống chọi với tất cả. 7 giờ sáng, khi thức dậy chẳng nhìn thấy mẹ đâu. Con chạy xuống bếp, chợt sững người khi nhìn thấy mẹ với đôi mắt đỏ hoe đang ngồi bên con Lợn đã chết. Lúc ấy con mới hiểu hết nỗi đau của mẹ. Vì con hiểu con Lợn đó chính là học phí của mấy chị em con trong cả học kỳ này. Sau khi con Lợn chết, mẹ gần như suy sụp. Rồi mẹ ốm phải nằm viện mấy ngày.
Lúc đó con mới hiểu thế nào là mênh mang tình mẹ. Bão tan. Bầu trời trở lại trong xanh bình yên như vốn có. Ngày bão tan cũng là ngày mẹ được ra viện. Con nấu cho mẹ một bát canh rau tập tàng với chút thịt nạc băm nhỏ. Vị ngọt của rau tập tàng sau bão như những bài học mà mẹ đã dạy cho con, sao mà ngọt ngào sâu sắc. Mẹ vịn vào vai con để đứng dậy như sau mỗi cơn bão nắng lại vịn vào đất để đổ một màu vàng au vàng đến tận cuối trời. Và con đã lớn lên như thế đó. Chính nhờ mẹ mà con đã nhận ra rằng, người phụ nữ nào cũng mong bão giông luôn dừng sau cánh cửa. Đó là lý do vì sao giờ đây khi đang sống xa nhà, con vẫn luôn khắc khoải về một mùa bão sắp đến ở quê xa. Cảm ơn mẹ. Người đã dy con biết đứng lên sau cơn bão. Con yêu mẹ nhiều thật nhiều. Mẹ ơi!

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

trò chơi trốn tìm đã kết thúc............ anh thề sẽ yêu em suồt đởi..........



Buzz!!


Quân : Gì thế con hâm?


Trang : Mày làm người yêu tao nhé thằng chó.


Quân : Hôm nay mày uống thuốc tâm thần chưa? :s Sao tự dưng ẩm I xê thế


Trang : Tâm thần cái ** mày


Quân : **** cái thằng bố mày, *** yêu đương rì cả. Play girl như mày, tao xoắn kiểu lừa tình lắm. Mà bao giờ mày mới chịu gọi tao là anh. Kém tao 2 tuổi mà xấc vl
Trang : Tao xấc mày khó chịu à
Quân : *** khó chịu nhưng ngứa *** vl
Trang : Khi nào mày yêu tao thì tao gọi mày là anh. Đm ngứa thì gãi đi. Chờ tao chạy sang nhà mày ngãi cho mày à
Quân : *** đùa đâu, mày nói thật lòng à? :s:s
Trang : Mày tin à
Quân : Biết ngay mà, *** bao giờ tao tin mày đâu con chó ạ
Trang : Sao mày không thể yêu tao?
Quân sững người, đang bắn dở trận CF cá tiền cùng mấy đứa bạn, chợt Trang buzz, Quân out luôn, chấp nhận thua chứ chẳng bao giờ Quân để Trang pm mà không reply lại lâu quá 5 phút. Nhưng hôm nay, Trang lạ lắm, tự dưng nói linh tinh.
Trang kém Quân 2 tuổi, cô nàng là tiểu thư con nhà giàu, nhưng hết sức đua đòi, nói cách khác, Trang biết chơi và chịu chơi. Quân biết nó trong 1 lần đi ăn cưới thằng Chủ Fam Au của nó ở Sài Gòn, nó và Trang đều là người Hà Nội. Quân đường hoàng xin phép bố mẹ nghỉ học để vào Nam ăn cưới, còn Trang thì bỏ nhà đi cùng với 1 đứa bạn bằng tuổi nó. Trang với Quân giống nhau ở chỗ, chịu chơi và chẳng bao giờ tính toán bạn bè. Trang có người yêu là 1 cao thủ trong Au, nhờ đám cưới đó mà nó gặp mặt người yêu ảo mà hơn 1 năm trời nói chuyện. Quân cũng biết sơ qua tên này, hắn hơn Quân 4 tuổi, tức là hơn Trang tận 6 tuổi . Trang không phải là rất xinh, nhưng xinh sắc xảo, nói chuyện có duyên, khiến những người đến trước đám cưới 1 hôm như Quân và mấy thằng chiến hữu chết mê mệt. Ai Trang cũng nói chuyện thân mật, gọi anh rất dễ nghe, nhưng……..
Tên bạn sắp cưới sắp xếp cho mấy ông khách từ Bắc ở lại 1 nhà nghỉ gần chỗ tổ chức đám cưới. Trang và cô bạn ở cùng 1 phòng, Trang cẩn thận đến mức người yêu đến chơi cũng rủ ra ngoài hành lang chung đứng. Quân chỉ thoáng để ý Trang không phải vì Trang thế này, thế nọ, mà vì Trang là người yêu của Trung. Quân có nghe nói tên Trung này rất hám gái Mà thôi, Quân bỏ qua suy nghĩ về Trang, vì yêu ai, là việc của Trang. Mà chắc gì, Trang đã là “ Gái Zin ”
Nửa đêm, Quân bật dậy. Giấc mơ ngày Trúc ra đi hiện về, ám ảnh khiến nó không thể ngủ được. Quân ra hành lang, lấy bao thuốc trong túi, nhưng quên mất bật lửa trong phòng. Đang định quay về thì thấy đóm thuốc lập lòe ở hành lang, Quân mạnh dạn bước đến :
- Xin lỗi, ông mồi lửa cho tôi được không?
Người đó quay lại, Quân sững người, hóa ra, đấy là Trang. Trang mỉm cười, giật lấy điếu thuốc trên tay Quân, dí vào đầu thuốc của nó. Thế là, ở hành lang, lập lòe 2 đốm thuốc.
- Em không ngủ à?
- Em gọi anh là mày, tao nhé!!
- ( Đúng là loại giả tạo Chả tỏ vẻ ngoan hiền lâu được ) Quân nghĩ trong đầu rồi mỉm cười, nụ cười có gì đó giễu cợt:
- Làm gái ngoan cả ngày khó chịu à, tùy thôi.
- Không phải tao giả tạo đâu, mà là, với mày, tao muốn thế này thôi.!
Quân ngạc nhiên. Trang đã thay đổi cách xưng hô ngay khi Quân đồng ý, nhưng nghe có vẻ làm 2 đứa thân thiết với nhau hơn :
- Tại sao lại thế? – Quân vẫn chưa thích ứng được với cách xưng hô đấy.
- Thì thích thế, mày không ngủ à?
- Không ngủ được, thế, không ngủ à? – Quân vẫn nói trống không
- Này, nghe nói mày là tay chơi có tiếng ở Hà thành mà, chẳng lẽ, chưa xưng mày tao với đứa con gái nào à? Sao gượng gạo thế?
Câu nói của Trang khiến Quân tự ái, Trang nghĩ nó sợ bọn con gái ư?
- Nhiều rồi, thế mày…bỏ nhà đi suốt ngày thế à?
- Tốt hơn rồi đấy, không, đây là lần đầu tiên, tao thích thế. Thử thay đổi và phá cách
- Con gái mà phá cách nhiều quá, chúng nó khinh cho *****.
Chợt, Quân đỏ mặt, Quân cứ tưởng Trang là bạn thân của mình, nên buột miệng buông lời tục tĩu, cô gái này lạ quá, sao lại khiến Quân cảm thấy gần gũi thế này cơ chứ!
- Thế mày là trai ngoan à? Tao chơi bời nhưng tao cũng biết giữ chừng mực, ông bà già tin tưởng, nên tao bỏ nhà đi, ông bà già k đi tìm, vì tìm, có mà đến mùa quít năm 2999 cũng không tìm được
- Thế nào là giữ chừng mực???
Quân thắc mắc, chẳng lẽ fake her life ư?
- Hô hô, thế mày nghĩ tao mất với thằng Trung rồi à, hay là, với thằng nào trước đấy.
Quân giật mình, im lặng.
- Không, tao là gái ngoan đấy Chúng nó gọi tao là ***, phạch, điếm, **, vì nghĩ gái muốn có tiền gái phải chơi Nhưng tao có tiền rồi, tao chẳng việc gì phải làm cái việc nằm ngửa dạng háng ra xin tiền bọn đàn ông
- Nghe ghê qá đấy, thôi, đi ngủ đi. Tao vào đây, sương xuống rồi đấy.
Quân dụi điếu thuốc lên hành lang, cời áo khoác rồi khoác lên người Trang, lạnh lùng bỏ vào phòng. Trước khi đi, Quân nghe thấy loáng thoáng, tiếng Trang khẽ nói : - Cảm ơn anh!!
Đám cưới của tên Chủ Fam diễn ra vui hết mức vì sự hiện diện của khá nhiều nhân vật nổi tiếng trong thế giới ảo, thêm vào lại có cả “dân chơi Hà thành” bỏ nhà đi để dự lễ. Trang hôm nay rất xinh, đến nỗi nổi bật hơn cả cô dâu với vai trò phù dâu. Được giới thiệu là “vợ” của tay cơ Trung event, Trang phải đi tiếp rượu, nó uống khá nhiều. Quân cũng bị đám nữ vây lại, hỏi thăm, làm quen, mời rượu, nhưng tí rượu vang nhỏ nhoi ấy làm sao khiến Quân say được. Nhưng Trang thì mặt đã ửng hồng, chân đi loạng choạng, miệng cứ chúc rồi lại nốc rượu vào. Đến khi Trang bước đến bàn Quân, đưa ly rượu lên, Quân bèn giật lấy, uống hết trong 1 hơi, nhìn Trang bực tức :
- Mày điên à, say con m ẹ nó rồi!
- Kệ tao, hôm nay vui mà, phải say chứ
- S ư t ổ, cưới người ta chứ cưới mày đâu mà cần mày không say không vui?? Chào mọi người đi, tao đưa mày về nghỉ.
- Không cần đâu, để chồng đưa vợ về – Trung chen ngang cuộc nói chuyện của Trang và Quân, Trang không nói gì, cứ cười cười, mặc kệ Trung đang cố hết sức dìu nó đi. Quân đứng dậy, kéo Trang lại, bế xốc lên rồi đặt lên lưng Trung, nó cởi áo khoác ra, khoác lên Trang, vì khi cõng, chiếc áo co lên, nên dễ để lộ hàng. Trung không nói gì, im lặng, cõng Trang ra ngoài.
- Này, sao cô không đi cùng cái Trang? – Quân tiến đến đứa bạn đi cùng Trang, cô nàng cười khẩy, cô nàng xinh, hơn Trang rất nhiều, nhưng chẳng duyên bằng Trang:
- Vợ chồng chúng nó, về hú hí với nhau, đi theo để làm kì đà à?
- Thế nếu chúng ta như thế, chẳng nhẽ lại để chúng nó tranh phòng? – Quân hỏi đểu cô bạn đó, cô ta tên là Ly, Ly đứng dậy, chào cô dâu chú rể, rồi đi cùng Quân ra ngoài, trước khi ra khỏi cửa nhà hàng, Ly lẩm bẩm :
- Yêu rồi thì nói m ẹ ra, bày đặt vl
Quân nghe thấy, nhưng bỏ ngoài tai, nghĩ sao cũng được. Quân chẳng quan tâm, vì tự dưng cảm thấy, mình cần có trách nhiệm với Trang, vì Quân là bạn của Trang.
- Trung, mở cửa phòng cho em.
Ly đập cửa, 1 lát , cánh cửa phòng mở ra, Trung đang mặc áo, còn Trang thì đang nằm đắp chăn trên giường, Quân xông vào, đẩy mạnh Trung khiến cậu ta mất thăng bằng, Quân kéo chăn của Trang ra, Trang chỉ mặc trên người chiếc quần bên trong, còn bộ ngực và quần áo đã bị lột sạch. Quân tức giận, túm cổ Trung, đấm liên tục, Trung cũng ngà ngà rượu, buông lời **** rủa Quân, nhưng bất lực không đánh trả được Quân, vì nó quá khỏe. Ly không nói gì, tiến đến, kéo chăn lại cho Trang, rồi nhặt quần áo dưới đất lên.
- Vứt thằng chó đấy ra nhà nghỉ đi Quân.
Quân ngạc nhiên trước câu nói của Ly, nhưng cũng dừng lại, miệng Trung đã rách khá lớn ở mép, gò má đỏ rực vì rượu và vì bị đánh, Quân túm cổ lôi Trung xuống cổng nhà nghỉ và đẩy mạnh Trung, khiến hắn ta ngã nhoài ra đường
- Đừng để tao gặp mày lần nữa!
- Thằng chó, cứ chờ đấy. –Trung loạng choạng bước dậy, bắt xe ôm gần nhà nghỉ ra về. Quân vội chạy lên phòng, Ly đang sắp xếp quần áo:
- Cô đang làm gì vậy?
- Chuẩn bị quần áo cho 2 đứa, khi nào Trang tỉnh rượu, bọn tôi bay về Hà nội.
- Sao gấp thế, chẳng nhẽ tối nay bay luôn?
- Thế a tưởng tôi ngu à, ở đây để thằng Trung kéo bạn nó đến phá tan nhà nghỉ à. Nói cho anh biết, anh phải nhớ là, hổ báo nơi không phải đất của mình, chỉ thiệt cho mình thôi.
- Cô nghĩ tôi sợ thằng chó đó sao?
- Tôi không lo cho anh. Tôi sợ thằng Trung tưởng anh yêu cái Trang, rồi lại liên lụy đến nó thôi. A phải bay cùng tôi, cái Trang, chắc chưa tỉnh ngay được.
- Được rồi!
Quân về phòng, gọi điện cho đứa bạn đi cùng, dặn bọn nó về ngay để bay về gấp.
*) 9h tối. Quân, Ly, Trang và bạn của Quân đã yên vị trên máy bay, Ly bắt Quân vào trong ngồi cạnh Trang để chăm sóc cho Trang.
- Sao cô cứ tạo cơ hội cho tôi với Trang vậy?
- Anh có thể chăm sóc nó.
- Dở hơi, tôi chỉ là quan tâm vì là bạn thôi, chứ 1 play girl, tôi không có ý định quan hệ tình cảm.
- Với 1 play girl như cái Trang, thích là nhích, nhưng nhích xong thì biến.
- Trang qua tay bao nhiêu thằng con trai rồi?
- Cứ là play girl thì sẽ như người ta nói sao? Anh nhầm rồi, với nó, tình yêu và tình dục, khác nhau. Tình dục thì không yêu, còn 1 khi đã yêu, khi nào chết vì nhau, thì hãy nói đến chuyện tình dục.
- Nhưng đâu có đảm bảo được cô ta chưa qua tay ai vì lời nói của cô.
- Thử khác biết!!!
Đó chính là, hoàn cảnh Trang và Quân biết nhau. Sau chuyến đi đấy, Quân và Trang thường ntin, chat yh và đi chơi cùng nhau. Nhưng lần nào gặp là 2 đứa cũng cãi nhau chí chóe. Từ khi chơi thân với Trang, lạ 1 điều, Quân chằng đồng ý hay cưa cẩm em nào cả. Có lẽ, chuyện nghĩ ra kế để Trang phải chịu thua khi cãi nhau, đã chiếm hết thời gian của nó rồi. Tức là tương đương với việc : 24h I think about you
Yh của Quân im lìm, Trang thở dài, cái tình cảm che dấu có lẽ, đã không chịu nằm yên rồi, ngày nào cũng ngọ nguậy, bây giờ thì ương bướng lộ hẳn ra. Trang sign out yh, rồi gọi điện cho Ly :
- Tao tỏ tình rồi!
- Như thế nào? Nó trả lời sao?
- Im lìm. Haizz. Thì là: mày làm ny tao nhé thằng chó.
- Bố con điên, nói thế thì cụ mày cũng phải bật nắp dậy mà ạ mày.
- Thế giờ thì sao? Ngọt ngào tao không quen.
- Nếu thế thì, chờ đi!
Ly đột ngột cúp máy. Có lẽ, đã đến lúc, để Trang tự tìm thấy tình yêu của mình rồi. Tối nay, Trang không đến Club, nó đến 1 quán café, khá nổi tiếng ở trung tâm Hà nội. Đi 1 mình, Trang gọi 1 café đá, rồi ngồi vào góc khuất, lật lại những kí ức có Quân.
Cánh cửa quán café mở ra, Quân bước vào, Trang mừng rỡ, định cất tiếng gọi Quân, nhưng vừa mở cửa ra, Quân đã quay lại, nắm tay 1 cô gái, dắt cô ta vào ngồi bàn đối diện với Trang. Nhưng dám chắc, Quân không nhìn thấy Trang, vì bàn đã bị khuất đi. Trang cười nhạt nhẽo, lấy điện thoại gọi cho Quân :
- Alo! Tiếng Quân vang lên trong điện thoại, và cả quán café.
- Mày đang ở đâu thế, đang nói chuyện im lìm là sao?
- Tao đang đi chơi. Không thích out thì im lìm chứ sao!
- Đi chơi với người yêu à – Câu nói của Trang, khiến Quân giật mình.
- Thế hóa ra đây là câu trả lời của mày à? – Trang tiếp tục nói, nó đứng dậy, tiến đến trước mặt Quân. Trang run rẩy, tháo chiếc nhẫn ở ngón trỏ, đặt lên bàn :
- Chỉ có người yêu nhau, mới đeo nhẫn đôi thôi. Tặng lại cho người yêu mày.
Trang nhanh chóng tính tiền rồi bỏ ra ngoài. Chẳng có cơn mưa to đau khổ, hay cái níu tay ấm áp, hoắc giọt nước mắt đắng cay như trong phim, truyện mà nó hay được đọc. Chỉ có dòng người tấp nập, vô cảm. Người cười, người nói, người hét, người im lặng, người cau có…. Trang không thích khóc, không thích bỏ chạy mù quáng, nó đi bình tĩnh, Trang không có tư cách để khóc, vì khóc chỉ khi Quân là người yêu nó, đau khổ khi Quân phản bội nó. Nhưng, Quân chỉ là bạn, đơn thuần chỉ là bạn. Vì thế, nó phải vui chứ! Trang lại đi xe đến Club, đám bạn và tiếng nhạc ồn ào, như xáo trộn cảm xúc của nó. 1 lúc sau, Quân cũng đến, và theo sau là cô gái đó.
- Đây là câu trả lời mà mày nhận được à? – Ly uống chút rượu rồi hỏi Trang, Trang mỉm cười, khẽ gật đầu, Ly ngồi im. Giữa vũ trường sôi động, lại có sự im lặng giữa Trang, Ly, Quân và cô gái trẻ đó đáng sợ như vậy.
- 11h30 rồi, mày đưa em kia về đi.
Trang mở lời, sau 15 phút im lặng.
Quân lúng túng, rồi vội vã đứng dậy, đưa cô gái kia ra ngoài. 5 phút sau, Quân quay lại :
- Sao không đưa nó về!
- Nó đi taxi về rồi.
- Người yêu mà thế à? Mày phải đưa nó về chứ.
- Tao chả ham hố, về rồi lại nghe mấy câu vớ vẩn. Nhạt !
- Làm sao mà vớ vẩn bằng mấy câu tao nói với mày lúc chiều, thôi quên đi, tao không muốn del quan hệ tốt đẹp này.
Như không chịu nổi, Quân kéo Trang ra ngoài, bàn tay Quân xiết chặt cổ tay Trang đến nỗi lúc Trang giằng ra, cổ tay đã hằn lên những vết đỏ:
- Đ.c.m mày điên à?
- Ừ, anh đang điên đây!
Quân ôm chầm lấy Trang, Trang vùng vẫy, nhưng vô ích, nó không kháng cự vì trái tim nó đang nằm yên trong lòng Quân:
- Em yêu anh từ bao giờ? – Quân vẫn ôm Trang, thì thầm vào tai nó.
- Thế cứ bảo làm ny là yêu à, mày điên rồi.
Quân im lặng, rồi khẽ đẩy Trang ra:
- Chính vì thế, nên anh mới cho em thấy câu trả lời tối nay. Em vui chứ Vì đùa giỡn anh vui rồi.
- Ai đùa giỡn, điên à?
- Thôi **** đi, tình yêu của em, chỉ là trò chơi, còn tình yêu của tôi, là cả cuộc sống. E làm sao mà hiểu được chứ.
Trang im lặng, cúi đầu. Quân chán nản quay đi.
- Đừng bao giờ bước đi vì chán nản em, em hiểu được tình yêu của anh, từ ngay cái ngày, anh tống cổ thằng chó đó đi.
Trang mạnh mẽ thừa nhận, ừ, cô yêu Quân, từ lúc đó, nhưng vì sợ mất đi cái style của mình, Trang đã giấu nó dưới tình bạn thân đến mức đặc biệt. Quân xoáy sâu ánh mắt vào đôi mắt của Trang, ánh mắt hy vọng :
- Với 1 play girl như em, tôi tin vào đâu đây.
Trang sững người. Hóa ra, từ trước đến nay, Quân chỉ luôn coi Trang, là 1 Play girl.
Im lặng, im lặng, và rồi….
- Vậy thì, xin lỗi vì 1 con play girl đã yêu anh. Chúc anh tìm được tình yêu mà anh cảm thấy, người đó xứng đáng yêu anh.
Trang quay vào, lấy chìa khóa xe rồi nhanh chóng dắt xe về, Quân giữ tay lái xe của Trang, lắp bắp :
- Anh…thật sự…anh không có…ý đó!
- Đã quá rõ ràng rồi còn gì.
Trang hất mạnh tay Quân, và rồi, cô vụt đi, như cái bóng, trong màn sương lạnh giá.
Trang không onl yh, không mở điện thoại, đúng hơn, nó đã biến mất. Vẫn sống, vẫn đi học, nhưng không la cà đến club, không chơi bời.
2 tháng sau cái lần cuối cùng gặp Quân ở Club, Trang như thay đổi. Đến bố mẹ cô sung sướng đến phát điên, vì thành tích học tập của con gái cưng, tự dưng vượt trội hẳn lên, đến nỗi giữ TOP trong trường. Ngoan ngoãn đến mức khó tin.
- 2 tháng nay, mày như con điên ý.
Ly vứt cái cặp lên giường, nằm dài ra :
- Điên tí, thử cảm giác gái ngoan.
- Vui không?
- Đáng sống hơn trước kia.
- Mà mày không liên lạc với thằng Quân à, mấy lần nó gọi cho tao, hỏi mày đấy. Tao k cho nó số mày, vì sợ mày không thích. Nhưng mà *** yêu thì thôi, cần đếch gì phải xa lạ với nhau thế.
- Tao nghĩ, nó mới là người xa lạ, mà chắc, nó cũng chả muốn, chơi với mấy đứa play girl như tao vs mày đâu.
Ly im lặng, chắc, Ly đã tìm hiểu được nguyên nhân.
- Hôm nay là sinh nhật thằng Quân đấy.
- Tao biết.
- Mày đi không?
- Đi chứ, play girl mà, bỏ qua cuộc chơi nào được
Trang cười, nụ cười cay đắng.
- Happy birth day mày.
Trang bước vào Club, đặt túi quà lên bàn, Quân lặng người, sau 2 tháng, gặp lại Trang, dường như, Trang hiền hơn, và dịu dàng hơn.
- Cảm ơn!
Ngồi bên cạnh Quân vẫn là cô gái đó, chà, yêu nhau lâu nhỉ, cũng phải thôi, gái ngoan thì dễ gì mà tán được, đâu phải thằng nào cũng dám bỏ thời gian để cưa cẩm gái ngoan, và đầu tư nhiệt tình. Trang ngồi xuống, cái Ly cất xe ở ngoài xong, bước vào :
- Chúc mừng sinh nhật anh
- Quà đâu – Quân cố nói đùa, mong không khí vui nhộn hơn chút :
- Ái chà, đâu rồi nhỉ? Thôi chết, em để quên ở quán rồi.
- Vậy thì ra lấy đi!
- Nhưng có tiền người ta mới cho lấy.
Cả đám cười ầm lên, cô gái đó cũng cười, nụ cười giả tạo, Trang cho là thế. Còn Trang, chỉ khẽ hé môi.
- Anh này, tuy đã tặng quà, nhưng em vẫn muốn tặng anh thêm 1 món quà nữa. – Cô gái đó- tên Trúc, lên tiếng, đám bạn chỗ đó ồ lên, Trang cũng thoáng ngạc nhiên. Quân đưa ánh mắt tò mò nhìn Trúc:
- 28 này, e sẽ biểu diễn trong đêm nhạc văn hóa 54 dân tộc ở nhà Văn hóa hữu nghị Việt – Xô đấy!
- Ồ!!!! Quân và đám bạn Quân ngạc nhiên hết sức, Trang và Ly đưa mắt nhìn nhau, chẳng có gì là lạ cả. Nhưng ánh mắt Quân như tràn đầy hạnh phúc, Quân ôm chặt Trúc, khiến Trang hơi khó chịu :
- Thật không em. Cuối cùng, em cũng vượt qua được rồi.!
Đám bạn Quân vỗ tay rào rào, Trang chẳng hiểu cái gì hết, nó đứng dậy, bước đi. Quân kéo tay nó lại:
- Đi đâu vậy, mày không chúc mừng người yêu tao à?
- Đm mày điên à, quà sinh nhật mày chứ tao *** đâu, chúc cái gì. À…., chúc em biểu diễn thành công nhé!
Trang cười rạng rỡ, Quân hơi đau lòng, nhưng cũng miễn cưỡng gật đầu.
- Giờ mày bỏ tay tao ra được chưa?
- Mày đi đâu thế. Sinh nhật tao mà mày định bỏ đi thế à?
- Hừ…nên nhớ, tao là 1 Play girl, tao không bỏ 1 cuộc vui nào đâu. Tao ra nhảy thôi, chứ ở đây, *** có ai ôm, ngứa mắt lắm
Ly đứng dậy, rồi 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7….thằng bạn Quân cũng đứng dậy ra sàn nhảy, đơn giản, họ muốn tạo không gian riêng cho Quân và Trúc.
- Này, chị hôm nay lại nhảy hăng thế – Linh, 1 đứa “ em xã hội ” của Trang tiến đến gần, vừa nhảy vừa hỏi, Trang rất quí Linh, vì tính nó rất thằng thắn, tuy là “ gái chơi ” đúng nghĩa, nhưng Linh có cái tôi rất cao.
- Thì sinh nhật thằng Quân mà, nhảy cho nó xem. Hahaa….
Trang chỉ vào bàn chỗ Quân đang ngồi, vừa cười vừa nhảy.
- Ủa, kia chẳng phải là con Trúc hay sao?
Trang quay lại, Linh biết người yêu của Quân ư?
- Mày biết nó à?
- Cái con bẩn bựa đấy, biết nó đúng là nhục cả mặt. Đm có thai với thằng Khang “ngựa”, bố mẹ nó biết, đuổi ra khỏi nhà, thằng Khang đưa nó về nhà. Con đấy phá thai, ở cùng thằng Khang, thế mà cái bản tính ** của nó *** chịu nằm im, hôm thằng Khang đi Thanh Hóa ăn cưới chị họ, nó dám dẫn trai về nhà thằng Khang, Fang nhau trên cái giường mà thằng Khang vs nó đã từng làm thế
- Mày nói cái gì cơ? – Trang giật mình, Ly cũng dừng lại, không nhảy nữa. Sau 3 giây chết đứng, Trang quay về bàn Quân, vẻ mặt tức giật. Trang kéo Trúc đứng dậy:
- Hóa ra, mày là gái làng chơi à?
Quân giật mình trước hành động và lời nói của Trang, Quân hất mạnh tay Trang khỏi tay Trúc, quát lớn :
- Mày nói cái gì vậy con điên này.
- Đm mày yêu phải ****** rồi.
Trang gào ầm lên, Quân run rẩy quay nhìn Trúc, Trúc sững người. Lắp bắp :
- Chị…chị nói gì vậy?...em, em không hiểu!
- Còn giả nai à, Linh, có phải con tró này không?
Trang kéo Linh lại, chỉ thằng mặt Trúc, Linh gật đầu:
- Đúng rồi, mày là người yêu thằng Khang “ngựa” mà, sao lại ôm anh Quân. À mà, mày phá thai rồi, sợ cái *** rì nhỉ?
Trang cấu tay Linh, ra hiệu không nên nói quá. Linh biết ý, im lặng. Quân bóp chặt 2 bờ vai Trúc:
- Có phải thật không?
- Anh!!!Không phải. Chắc chị ý nhìn nhầm người rồi. Chị à….- Trúc quay sang Linh, thần người : - Chị ơi, em mới về nước được 2 tháng rưỡi mà, có phải, chị nhìn nhầm người rồi không????
Quân quay sang Linh, ánh mắt hi vọng:
- Mày điên à, mắt tao sáng lắm, nhìn mặt mấy *******, Còn sáng hơn, thế đây có phải ảnh mày chụp với thằng Khang trên mạng không?
Linh giơ điện thoại ra, cho Quân và Trúc xem hình. Đúng là Trúc, và cái thằng được gọi là Khang “ngựa”. Quân ngồi phịch xuống ghế. Trúc khóc ròng, ngồi xuống ôm chặt Quân :
- Anh, anh phải tin em, em không phải loại con gái đó. Em sang Đức mới về nước, anh cũng biết mà. Không phải đâu.
Quân đẩy mạnh Trúc ra, khiến Trúc ngã nhoài xuống đất, đám bạn Quân đang nhảy, thấy Trúc ngã, vội chạy lại. Trúc tóm chặt lấy chân Quân:
- Anh, tất cả không phải sự thật. Là bịa đặt!
Quân bỏ ra ngoài, Trúc đuổi theo, đám bạn Quân vây lấy Trang, lo lắng hỏi sự việc.
*) Tại nhà Wc nữ Night Club:
- Linh, tôi có chuyện cần nói với cô!- Trúc bước vào, lúc Linh đang trang điểm lại.
- Sao, mày định làm gì. Bị lật mặt rồi, quay sang trả thù tao à?
- Tôi đâu phải người như thế. Có phải, ai đó đã xui cô làm phải không?
- Mày thông minh đấy, chà, có muốn biết không? – Linh cất đồ trang điểm vào ví, mỉm cười tiến đến gần Trúc, Linh càng tiến, Trúc càng lùi lại, đến khi Trúc đã sát vào cửa ra vào của nhà Wc.
- Dù gì cũng đã over hết rồi, nói cho mày nghe nhé ! M phải biết là, chỉ có chị Trang, mới xứng với anh Quân thôi. Vì ngứa mắt m , nên chị ý đã tin tưởng, giao cho tao nhiệm vụ này đấy.
Vừa dứt lời, Trúc cười lớn:
- Cảm ơn cô, đã chứng minh, tôi trong sạch! – Trúc mở cửa, Quân đã đứng ngoài từ lúc nào, Quân ôm chầm lấy Trúc, miệng lẩm bẩm:
- Xin lỗi em, anh xin lỗi em nhiều lắm. Anh không ngờ Trang lại là con người như thế, anh phải làm rõ chuyện này mới được. – Quân chạy ra bên ngoài.
Lúc này, chỉ còn Trúc và Linh:
- Cô làm tốt lắm – Trúc lên tiếng, rút trong ví ra 1 xấp tiền. – Đủ để ăn chơi trong 3 tháng đấy. Từ bây giờ, xem con chó
Trang đấy, có dám nhìn mặt anh Quân nữa không.
- Hừ, không có gì. Với tao, tiền là Number one. – Linh cười lớn, bỏ ra ngoài.
Hóa ra, tất cả là kế hoạch của Trúc.
Trang, Ly và nhóm bạn chuẩn bị ra về, thấy Quân vội vã chạy ra, Trang lo lắng hỏi:
- Mày bình tĩnh được chưa?
- Đm, hóa ra, tao chơi nhầm bạn rồi. Mày *** phải chơi trò thuê người để dựng lên chuyện vu oan cho Trúc, từ bây giờ, mày đừng bao giờ, xuất hiện trước mặt tao nữa!! Tao *** muốn nhìn thấy con người mày. CON **!!!
Quân chỉ thằng mặt Trang, **** to, Trang mở to mắt, nhìn Quân. Trang đứng hình sau 3 giây. Rồi bất ngờ cười, cười hả hê, sung sướng:
- Tao chẳng bao giờ phải dựng chuyện. Mày tin người yêu mày, tao chẳng trách. Tao cũng không muốn làm phiền mày nhiều nên 2 tháng qua tao đã không gặp mày. Nhưng….mày đã chấm dứt tất cả, những kỉ niệm, tình cảm, cảm xúc giữa tao và mày bằng 2 từ CON **.. Tao không hiểu mày nói tao thuê ai, vu oan ai. Nhưng nếu mày muốn, tao sẽ biến mất, cút khỏi cuộc sống của mày.
Trang chua xót nói, giọt nước mắt của Trang lăn dài. Nó bỏ chạy ra ngoài, Ly bỏ chạy theo. Mấy thằng bạn của Quân lắc đầu :
- Dù không hiểu chuyện gì đã xảy ra, nhưng, mày tin nhầm người rồi. Con Trang, không bao giờ thấp hèn đến thế đâu – Mạnh, 1 đứa bạn thân của Quân, vỗ vai Quân rồi bỏ ra ngoài cùng Ly và Trang. Đám bạn kia cũng bỏ đi theo Mạnh.
Chỉ còn Quân, Quân ngồi xuống, uống cạn ly rượu trước mặt, nước mắt miễn cưỡng chảy ra :
- Tao cũng đâu có muốn thế. Tao muốn tin lắm chứ.! – Tiếng Quân nhỏ bé vang lên vô vọng giữa tiếng nhạc ồn ào.
*) 1 tháng sau
Từ sau lần đó, quả thật, Trang lại 1 lần nữa, biến mất khỏi cuộc sống của Quân. Bọn bạn Quân cũng không thường đi chơi cùng Quân nếu có mặt Trúc, Quân chẳng hiểu tại sao? Trang là người sai, Trúc đúng cơ mà. Sao mọi việc, cứ như, Quân là người sai hoàn toàn….
Quân ngồi giết thời gian ở quán café, chỉ còn 4 tiếng nữa, Trúc sẽ biểu diễn. Ước mơ bỏ dở 2 năm trời của Trúc, cuối cùng cũng được thực hiện :
- Thoải mái nhỉ! – Ly xuất hiện, phá vỡ không gian của Quân.
- Đến đây làm gì? – Quân tỏ ra lạnh nhạt với Ly.
- Tình cờ thôi!
- Vậy sang bàn khác ngồi đi.
- Ơ thế ngồi đây, anh khó chịu à? Anh với Trúc, yêu nhau bao lâu rồi?
- 9 tháng!
- Cái quái gì đấy, 3 tháng trước, nó mới xuất hiện mà?
- 2 năm trước, anh quen Trúc, và anh thích nó ngay từ cái nhìn đầu tiên. Khi trở thành người yêu, Trúc là người yêu lí tưởng. Được 6 tháng, 1 ngày, Trúc đột ngột bỏ anh và biến mất. Anh đã rất hận Trúc, và lao vào, lăng nhăng, trả thù lũ con gái bọn em. Nhưng, hóa ra, anh đã hiểu lầm. Trúc theo học múa, 1 lần trong lúc tan học, vô ý ngã cầu thang, khiến chân chấn thương khá nặng. Trúc phải sang Đức điều trị nếu muốn tiếp tục múa, không muốn anh chờ đợi vô vọng, Trúc im lặng ra đi. Và khi trở về, Trúc rất hối hận, và bảo anh quay lại, nếu chưa có người yêu. Và anh đồng ý!
- À, hóa ra cái ngày cô ta bảo quay lại, là cái ngày cái Trang tỏ tình với anh hả?
- Ừ – Quân hạ giọng.
- Anh điên con mẹ nó rồi, anh còn yêu nó không? Từ khi quen con Trang, anh đã không còn yêu ai, lăng nhăng với ai, anh…..*** biết còn chất xám đọng lại trong đầu không nữa.
- Em vẫn cái kiểu động đâu văng tục ở đấy nhỉ. Trang là Play girl, anh không thể và không yêu nổi.
- Đm, Play girl, nó ăn chơi, hay đi bar, đánh nhau, đua xe, nhưng ít ra, nó cũng *** như con người yêu anh. Nó giữ giá, nó chưa từng qua tay thằng đàn ông nào! Anh biết chưa?
- Thế nào là k như ny anh! Em nói năng cho cẩn thận đi. Trang, không thể nào bằng Trúc được đâu.
- Đm, *** nói với loại bị ny tẩy não như anh nữa. 2 tiếng nữa, Trang sẽ sang Pháp. Anh biết chưa?
- Sao lại sang Pháp, đi du lịch à, đang giữa năm học cơ mà!! – Quân ngạc nhiên.
- Là du nhưng là “du học” chứ không phải “du lịch”. Và đây, tặng anh, toàn bộ sự thật!
Ly đứng dậy, ném máy ghi âm và 1 bức ảnh lên bàn Quân, rồi bỏ đi. Quân sững người, sao tự dưng, đang yên lành, nhà không ở đi du học làm gì. À đâu, Quân quên mất, đâu còn yên lành nữa. Quân lật tấm ảnh lên, đó là bức ảnh Trúc chụp cùng 1 người con trai, hình như chụp trong nhà nghỉ. Quân giật mình, đánh rơi bức ảnh xuống bàn, bức ảnh úp xuống, để 1 dòng chữ mặt sau hiện lên. 1 đường link blog, bên dưới là dòng chữ của Ly : Blog của người yêu anh đấy!
Quân vội vã cầm hết những thứ Ly đưa, thanh toán tiền và phi xe đến quán internet gần nhất. Link truy cập blog được điền vào, Quân bình tĩnh ấn enter, sau khi load 15 giây, 1 trang web mở ra. Toàn là ảnh của Trúc, có cả cái ảnh Trúc mới chụp hôm qua và khoe Quân khi Trúc mặc bộ quần áo mới. Bên dưới là rất nhiều ảnh của Trúc, và người con trai khác. Quân như không tin vào những bức ảnh, nhỡ là trò đùa của Ly, ghép ảnh vào thì sao? Quân chợt nhớ đến chiếc máy ghi âm Ly đưa, nó cắm tai nghe vào, và load mp đầu tiên. Mà đúng hơn, là mp duy nhất, dài 47 giây:
““- Cô làm tốt lắm – Trúc lên tiếng, rút trong ví ra 1 xấp tiền. – Đủ để ăn chơi trong 3 tháng đấy. Từ bây giờ, xem con chó Trang đấy, có dám nhìn mặt anh Quân nữa không.
- Hừ, không có gì. Với tao, tiền là Number one.””
- Tiếng của Trúc và 1 người con gái khác. Quân chợt hiểu ra tất cả. Quân kéo xuống comment blog của Trúc, thấy comment của 1 người có nickname là “Trang 0”. Đó là biệt danh của Trang, Quân lặng lẽ đọc comment:
“ Dù gì, Quân cũng chẳng yêu chị, nhưng, Quân lại rất yêu em, mong em suy nghĩ lại, nghĩ cho Quân và yêu Quân thật sự. Từ trước đến giờ, Quân rất coi thường, những đứa Play girl, và đặc biệt, cực kì khinh bỉ. Giống như việc Quân đã ghét và khinh bỉ chị. Vì thế, mong em, đừng thế nữa. Chị sẽ đi du học Pháp, chị sẽ quên Quân. Và sẽ luôn thật lòng chúc phúc cho 2 người.”
Tất cả như 1 tiếng sét, đánh trúng vào người Quân. Khiến nó như tỉnh ra, tỉnh ra tất cả, không còn sống trong những lời nói dối và giả tạo của Trúc. Quân hổi hận, vì đã vội vàng kết tội Trang, vì đã mất bình tĩnh, nóng nảy đến mức, thốt ra 2 từ không đáng nói, mà Quân biết, 2 từ đó đã, đang, và sẽ làm tổn thương Trang rất nhiều.
Còn 1 tiếng nữa để Quân sửa sai lỗi lầm. Bây giờ, trời mưa rồi, cơn mưa trong trận gió mùa đông bắc, lạnh đến tím cả da thịt. Quân dầm mưa, phi xe với tốc độ cao nhất ra sân bay. Đôi tay Quân giữ chặt tay lái, lòng Quân lạnh buốt, đau đến nỗi thắt cả lại.
Đánh giá 1 con người, kết tội 1 người con gái, mà chính Quân, đã yêu rất sâu đậm, tha thiết. Trang nào biết chứ, Quân rất yêu Trang, nhưng vì Trang cứ luôn coi nhẹ người yêu, nên Quân không đủ can đảm, để yêu và bất lực trước tình yêu của Trang. Nhưng bây giờ, mặc kệ, Quân sẽ gạt bỏ tất cả, lòng tự trọng của 1 dân chơi, của 1 đại gia, Quân sẽ vứt bỏ, thậm chí là sẽ đốt rụi nó, để đổi lấy tình yêu. Nhưng, cái giá của tình yêu, là rất lớn……….
*) 7 năm sau.
Chiếc máy bay từ Pháp đến Việt Nam đáp xuống phi trường, 1 người phụ nữ quí phái bước ra, trước sự chào đón cả 1 đại diện tập đoàn Sông Đà:
- Chào mừng Giám đốc về nước!!
Băng rôn, bảng tên đỏ rực dòng chữ, chào mừng giám đốc về nước. Người phụ nữ đó, bỏ kính ra. 7 năm rồi, Trang đã thay đổi, vẫn đẹp như xưa, nhưng không còn quậy phá, ngang tàng nữa, mà đã thành người đáng kính trọng, với vẻ lạnh lùng đến cao quí. Mọi người gọi cô là Giám đốc Trần.
- Chúng ta rời khỏi đây thôi, tôi không muốn ở lại đây lâu.
Bà giám đốc Trần lạnh lùng bước vào trong xe, kí ức của 7 năm trước trở lại, bóp nghẹt trái tim bà.
- Woa!! Trông già như bà mẹ dân chơi anh hùng rồi đấy! – Ly bước vào Club, nơi Giám đốc Trần lạnh lùng ngồi đó. Nhưng không phải những bộ quần áo công sở lịch sự, mà là bộ váy dài quyến rũ :
- Nhà tạo mẫu Ly Phạm giống đầu đàn chó sói hoang quá rồi – Trang đáp lại, 2 đứa mừng rỡ ôm chầm lấy nhau, Ly đã thực hiện được ước mơ, là nhà tạo mẫu cho công ty người mẫu NWG khá nổi tiếng. Cả 2 đứa Play girl của 7 năm trước, đã là người phụ nữ thành đạt ở tuổi 25.
- Xin chào người đẹp ! – Mạnh, bạn thân của Quân bước vào chen ngang câu chuyện, Mạnh cũng đã là Trưởng phòng phát triển của 1 công ty nước ngoài đặt trụ sở ở Việt Nam. 7 năm không gặp, cũng như Trang và Ly, hắn ta, hết sức đàn ông.
Ly và Trang đứng dậy, lịch sự bắt tay mạnh, rồi cả 3 cười ầm lên. Thói quen công việc của họ đã không còn phù hợp với nơi loạn lạc như thế này.
- À, đây là Giám đốc của công ty mình, Phan Khánh, còn đây là Giám đốc quảng cáo tập đoàn sông Đà,Trang và nhà tạo mẫu của công ty NWG.
Mạnh giới thiệu 1 người, Khánh bước vào, Trang và Ly giật mình, nhưng cũng lịch sự bắt tay chào hỏi Khánh trước khi thắc mắc với Mạnh :
- Thế này là thế nào? – Trang lên tiếng.
- Thế nào là thế nào, chỉ giống thôi, chứ không phải Quân đâu. – Mạnh thủng thẳng trả lời, Trang thất vọng nhìn Khánh. Khánh giống Quân quá, từ vóc dáng, đến góc cạnh khôn mặt, chỉ có chi tiết trên mặt là khác thôi. Khánh hơn Quân và Mạnh 1 tuổi( Mạnh nói thế), vì thế, trông Khánh rất già dặn.Đôi mắt Khánh cương quyết và lạnh hơn của Quân. Đã 7 năm rồi, Trang vẫn chưa quên được Quân, quên được hình bóng và tình yêu đấy.
- Ngày mai, đã là 28 rồi! – Trang buồn bã nhắc đến, Ly, Mạnh nhìn nhau, cười gượng gạo. Đúng rồi, mai là 28 rồi. Khánh như không hiểu chuyện, bèn cất tiếng hỏi :
- Mai sinh nhật ai hả? Hay có điều gì đặc biệt!
- À, là ngày quan trọng, của bạn em, anh có muốn đến không? – Cái tật vô duyên của Mạnh 7 năm rồi, chẳng thay đổi tí nào. Khánh vui vẻ gật đầu. Trang im lặng, cũng nên giới thiệu cho Quân, 1 người giống Quân như thế này chứ. Vậy là, mai Trang sẽ được gặp Quân.
*) Sáng hôm sau, Trang, Ly, Mạnh và Khánh đứng trước cửa nhà Quân. Trang và Ly mặc váy đen dịu dàng, còn Mạnh và Khánh với bộ vest đen trông thật lịch lãm. Trang nghẹn ngào gõ cửa nhà Quân, tiếng vang giữa tay người và tấm đá vang lên. Trang đặt bó hoa trước nhà của Quân. Ngôi nhà không cao, nhưng chắc Quân sống rất thoải mái. Giọt nước mắt lăn dài trên mặt Trang, cô vuốt ve di ảnh của Quân. Di ảnh chứa khuôn mặt người con trai 19 tuổi, rất đẹp. Trang lấy khăn giấy trong ví, cẩn thận lau từng dòng chữ dưới di ảnh. : “ Hoàng Khánh Quân – Mất ngày : 28.12.2004. Hưởng dương : 19 tuổi”.
Quân đã ra đi trong cái ngày mưa ấy, cái ngày mưa mà Trang rời khỏi Việt Nam. Ngay trước cửa sân bay, vì tránh 1 chiếc xe đạp đi ngược chiều, Quân ngã xa và bị văng mạnh, đầu đập vào vỉa hè. Và, bác sĩ bảo, Quân đã ra đi. Sau 2 ngày cấp cứu, sau 2 ngày Trang khóc đến cạn nước mắt và gục trước cửa phòng cấp cứu. Trang gào thét như điên, đập phá mọi thứ khi bố mẹ Trang nhốt cô, không cho cô đi dự đám tang của Quân. Sau 3 tháng điên loạn, có 1 bưu phẩm, 1 bức thư,1 sợi dây chuyền và 1 chiếc nhẫn.
“ Trang à, anh xin lỗi vì không được ở bên cạnh em, anh đã tỉnh lại, nhưng anh biết là, ông trời cho anh tỉnh lại, 1 chút thôi, để cố gắng viết cho em những dòng chữ này. E phải mạnh mẽ lên, đừng có trẻ con nữa nhé, thế giới này, e không thể tin ai ngoài bản thân. Nhớ đừng ăn bánh mì cua biển kẹp salat nhá, biết là bị dị ứng, mà đôi lúc thèm quá em toàn quên thôi. Đừng uống rượu nữa, dễ hại em lắm đấy. E sống thay cho anh nhé, hãy thành công thay cho cả anh nữa. E đã ước mơ được làm điều gì đó to lớn mà, anh cũng thế, nên thực hiện hộ anh đi nhé. Vòng cổ và chiếc nhẫn, coi như quà anh tặng trước cho em, mừng trước ngày em thành đạt. Điều cuối, anh muốn nói với em : 584-1314-520”
Và người ta coi đó là, di chúc cuối cùng của Quân.
Trang xót xa khi nhớ lại, cô nghẹn ngào nói trước mộ Quân :
- Em không phải người thất hứa đâu nhé. Em đang sống hộ cho cả anh nữa đây, em trờ về gặp anh rồi này, anh chào em chưa. Người ta gọi em là Giám đốc Trần đấy. Oai nhể! Hì hì, mà anh có mắt thẩm mĩ đấy, chiếc nhẫn của anh, em dám cá, chẳng ai đeo đẹp bằng em đâu. Nhưng mà, rốt cuộc, anh ngang lắm. Chẳng chịu thừa nhận là anh yêu em gì cả. Nhưng không sao. Em sẽ đợi anh mà, đợi đến khi nào anh nói với em câu nói đấy, em sẽ lấy anh. Và lúc đấy, anh không chạy được đâu.
Ly, Mạnh và Khánh im lặng. 7 năm rồi, Trang đã trưởng thành hơn, nhưng sự ra đi của Quân, như vết sẹo hằn trong trái tim Trang.
- Những lúc trống vắng thấy cô đơn
Anh mới nhận ra anh đã mất em thật rồi
Còn không em ơi tháng ngày bao êm đềm
Nhìn lại đây chỉ còn nước mắt rơi....

Tại vì sao ngày xưa anh đã luôn dối em
Chìm trong bao cuộc vui chôn sâu nơi bóng đêm
Tại vì sao người không một câu trách than
Để rồi quay vội đi tình yêu vỡ đôi
Khánh chợt cất tiếng hát, khiến Trang, Ly và Mạnh ngạc nhiên, bài hát “Anh Xin Lỗi”, Trang ngừng khóc, im lặng lắng nghe. Khánh đẩy ánh mắt về đôi mắt Trang, ánh mắt hi vọng, mà Trang từng nhìn thấy ở Quân:
- Nếu em là Quân, và Quân là em, Quân không muốn như bài hát này đâu. E mạnh mẽ lên nhé !!
Trang mỉm cười, rất thanh thản. Trang đứng dậy, ôm chặt Ly và Mạnh, Ly và Mạnh rất ngạc nhiên khi Trang xúc động đến vậy. Trang bước đến cạnh Khánh :
- Cho em hôn Quân nhé! – Khánh im lặng, Trang thơm nhẹ lên má Khánh, nước mắt Trang lại chảy dài. Trang thì thầm vào tai khánh :
- Em thực hiện lời hứa rồi nhé, và bây giờ, em đi tìm anh để bắt anh nói yêu em đây, bắt anh rước em về đây.
Trang gục ngã trước mộ Quân. Khánh lặng người, cả 3 người hoảng hốt, vội vàng bế Trang đưa đi bệnh viện. Khánh run rẩy trước phòng cấp cứu, Trang đã uống thuốc độc trước mộ Quân. Trang đã chọn con đường “chết” để đi tìm Quân.
- Anh xin em, anh sai rồi, đừng đi Trang ơi, sao em ngốc thế chứ. Em nghe thấy giọng hát này mà em không nhận ra anh sao? Anh không thử thách em nữa đâu. Anh ngu quá, 7 năm cô đơn của anh, sao vẫn chưa khiến anh tin tưởng em cơ chứ. Em mà đi, làm sao, anh sống được đây.
- Uống đi. Anh đừng khóc nữa…..QUÂN!!! – Ly giơ ly café trước mặt Khánh, Khánh run rẩy nhận lấy ly café, anh đau đớn nói khẽ :
- Nhẽ ra, 7 năm trước, anh không nên biến mất như thế. Nhẽ ra, anh phải cùng Trang sang Pháp. Và nếu, anh xuất hiện sau 7 năm Trang về nước, trước mặt Trang, với Quân của ngày xưa, thì cô ấy, đâu có làm điều dại dột thế này!!
- Anh điên 7 năm chưa đủ hay sao? Đừng có tự trách mình như thế. Thật sự, khi nghe Mạnh nói anh chính là Quân, em đã rất ngạc nhiên. Nhưng, em tin chắc, cái Trang không trách anh đâu. Vì anh chỉ muốn tốt cho cái Trang thôi mà.
Im lặng….
Cánh cửa phòng cấp cứu mở ra, Bác sĩ bước ra, tháo khẩu trang, đặt bàn tay hi vọng lên vai Khánh, à không, Quân mới đúng :
- Cháu đừng lo, cái Trang đã qua cơn nguy kịch, nó mạnh mẽ lắm mà. Nó là ai cơ chứ. Con gái của ông già này đấy!!
Bác sĩ Trần – mỉm cười bước đi, chiếc giường bệnh được kéo ra khỏi phòng cấp cứu và đến phòng điều trị đặc biệt. Ly, Mạnh, và Quân đi theo. Trông Trang trong bộ đồ bệnh nhân, chẳng đẹp tí nào. Cũng may, Trang đã qua cơn nguy hiểm.
2 ngày đầu tiên, phòng bệnh tràn ngập mùi hoa, hoa xếp chống cả lên ghế ở phòng đợi ngoài hành lang của phòng. Giám đốc bị tai nạn, nhân viên từ bé đến lớn, đến thăm. Lại thêm cái mồm ti tỉ duyên của thằng Mạnh oang oáng ở công ty là, vợ tương lai của Giám đốc nằm viện, thêm cả nhân viên của “Khánh” đến thăm, Trang đã hôn mê 2 ngày rồi, chưa tỉnh:
- Tội nghiệp giám đốc thật, có cô vợ tương lai vừa xinh đẹp, giỏi giang, “sắp cưới” rồi lại gặp tai nạn ( Cái vụ sắp cưới trăm phần trăm là từ Mạnh mà ra)
1 nhân viên nữ bước ra khỏi phòng bệnh, thở dài :
- Nghe nói trước đây, giám đốc và vợ chưa cưới trải qua rất nhiều gian khổ mới đến được với nhau.
- Nghe cứ như trong phim Hàn Quốc ý, nhưng mà cũng tiếc thật, cứ tưởng Giám đốc còn cô đơn, chúng ta sẽ có cơ hội. Haizzz
Đám nhân viên của “Khánh” than thở.
- Em nghe thấy gì không? Người ta ghen tị với em đấy. – Quân vừa nói vừa cất gọn quà của Trang vào 1 chỗ. – Mà khéo có khi, phải đặt thêm 1 cái phòng bệnh nữa, đề đựng quà thăm bệnh của em đấy. Tỉnh dậy mà xem, nhanh lên, em vẫn là người gây ra rắc rối như ngày nào.
7 năm trời, Trang đã nói chuyện 1 mình, với Quân, và bây giờ, Quân đang trả qua cảm giác của cô. Trang từ từ mở mắt, đưa tay lên che mắt 1 cách mệt mỏi :
- Anh vẫn ồn ào như trước nhỉ! – Cứ làm phiền người ốm thế này!
Trang khẽ nói. Trang tỉnh dậy khiến Quân giật mình. Quân sung sướng, ngồi xuống bên cạnh giường bệnh, xiết chặt tay Trang :
- E tỉnh dậy rồi, đồ ngốc này!
- E có làm gì đâu mà ngốc.
- Em đi tìm anh khi anh ở ngay trước mặt em, thì chả ngốc, thì sao!
- Có người còn ngốc hơn, chơi trò chơi trốn tìm với 1 người ngốc, và mãi vẫn chưa trốn khỏi người ngốc đấy.
- Thế em yêu phải cái người ngốc hơn em rồi nhé!
- Ai yêu anh???
- Lần sau, đừng như thế nữa nhé. Đừng rời xa anh nữa nhé! – Quân ôm chặt lấy Trang, thì thầm. Trang mìm cười hạnh phúc:
- Anh có yêu em đâu, sao em phải ở bên cạnh anh cơ chứ!
- Ai bảo không yêu nào.
- 7 năm trước, trước cái giây phút bắt đầu lừa em, sao anh không nói anh yêu em cơ chứ!
- Nói rồi mà, trong bức thư ấy!
- Làm gì có!
- Hóa ra em không biết 584-1314-520 là gì à?
- Không!
- Ngốc quá mà, ngốc lắm cơ. Cách nói lái dựa theo phát âm của Trung Quốc đấy : nghĩa là, anh xin thề, trọn đời, anh yêu em.
- Anh thề rồi nhé. Giờ em tìm được anh rồi. Trò chơi trốn tìm kết thúc!
Và 1 tình yêu thật sự thăng hoa, khi 2 người như 1 , hiểu và quan tâm cho nhau.

trò chơi trốn tìm đã kết thúc............ anh thề sẽ yêu em suồt đởi..........

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS